Sợi Yêu

Xao…
Một cơn gió
Huyết dụ mấy lời yêu
Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ
Bóng tình vơ vất
Rụng
Bên mồ

Xao
Làn tóc lạnh
Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối
Ai vuốt sũng chuông chùa tụng
Tro tàn bay nét phác nhạt lời này
Kinh chiêu hồn lặng
Ai rõ bước ra mà

Thời không tha hương lạc bước dặm trường
Hoa bốn phương rộ mùi ly biệt
Đắm đuối này…ôi đắm đuối này vừa kiệt
Viễn ảnh nào, ta đó, máu thịt này ư…mảnh vụn hồn ư…cõi giới nào
Ngưng dăm khắc con đường xa ngái
Gập ghềnh mây lẩn gót trần ai

Lao xao đưa đẩy góc mộ bao kẻ đoái hoài
Là ta đó tự muôn năm về cũ
Là ta đó kẹt sâu trong huyết dụ
Những oán than chôn chặt hằng hà sa số kỷ rồi
Là ta đó giăng giăng mây tóc đổ
Lạnh cõi ta chiều trong ngõ liêu xiêu
Một bóng ma
Lại bóng ma
Ma…mộng ấy mà…

Vu vơ hoa vào độ
Mà lòng đã thờ ơ…thơ một chiều huyết dụ…đời trôi ơ thờ bóng mộ xa
Tình hiện hồn vương tóc lạnh
Tuyết băng sương phủ bạc sợi ưu phiền

Chuông nghiêng ngả ngõ chiều
Lò hóa lửa vừa thiêu
Nỗi niềm màu huyết dụ
Rớt bên đời sợi yêu

Hà Thủy Nguyên

Bóng mơ

Trầm miên mưa phủ rũ mây Bước ma đi vết phủ đầy Đìu hiu gió U u Ngón dài luồn vai ai Tóc lả lơi hàng quán Màn kính mờ Sương mơ Thân này đã nhạt rượu chưa Mà mưa vương đầy hồn úa Thần này đã tỉnh mơ chưa Mà mây giăng khắp thơ rồi Bước mùa trôi vội vã Thanh xuân vuột tay rơi Sợi buồn một vệt phác Trong bóng tóc ai soi Hà Thủy Nguyên Tỉnh giấc mà như chưa tỉnh

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu Những vướng víu của kiếp người chật hẹp Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp Những hồn đau cố gắn lấy phận người Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời Có bóng hình phảng phất giữa trang thư Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm

Tình đêm

Hồn ma khiêu vũ Sầu đêm Đong trận mưa rơi Mấy giọt mềm Ta viết hồn ta vào thinh lặng Chỉ lời thinh lặng nối vô biên   Đong một đêm dài Không ánh trăng Chẳng kẽ sao lọt chút tơ lòng Và ta bấn loạn mùa thơ ấy Đã gần xong…   Lặng gió bụi rồi, còn đêm thôi Lặng lời thiên hạ chốn ta ngồi Thao thức bước vào cơn gió nổi Lành lạnh cổ thi đã vào hồi   Ta trút bạch

Gieo lá

Ta bước đi ký ức Mộng vô hồi đêm trăng Ta gieo mưa ký ức Vọng tình điên cung trăng   Gieo một cuộc tang thương Còn lại gì thế giới Ta còn trăng trăng thôi Ký ức đọng trên môi Huýt điệu dài ma mị Huýt Ký ức nào chưa tới Lang thang nơi bể dâu Thời gian trôi và chảy Phù sa đắp mộ rầu   Ai ơi xếp lá đợi thu gieo Hứng thơ tuôn ra những nhiệm màu Ta gieo thế

Thu vô hình

Vô hình – Gió Lay ta đổ lá Lay ta rụng mưa Lay ta say xiêu thành mất nước   Vô hình – Thơ Ám người chiều tàn Ám người đêm lan Ám người mơ tan danh vỡ nghiệp   Xoáy cung đàn mưa rụng rụng Nhịp nhịp phách mây rơi Hư không âm âm Loạn lặng Bi ngưng Cung đàn vô thanh Người đi vô lộ   Vạn trạng vô thường Say vô hình thu Say vô hình thơ Ta uống rượu không đáy