Quang cảnh xuất hiện rất nhiều trong “Thiên mã” là những tàn tích cổ đại: đô thành Thebes, đền thờ Apollo, Atlantis, những ngôi đền cổ, những cánh cửa dẫn vào lòng đất… Nhiều người từng hỏi tôi vì sao một cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi lại mang theo nhiều hình ảnh của các nền văn minh đã mất như vậy.
Có lẽ bởi từ rất sớm, tôi đã luôn bị ám ảnh bởi các tàn tích. Tôi không nhìn chúng đơn thuần như những công trình khảo cổ hay dấu vết của lịch sử. Tôi luôn cảm thấy trong những thứ đã bị thời gian bào mòn ấy có một điều gì đó rất gần với tâm thức con người. Một bức tường đá đã khô nứt, một hành lang đổ nát, một pho tượng bị mài mòn gương mặt, một ngôi đền chìm trong im lặng… tất cả những thứ ấy luôn tạo cho tôi cảm giác rằng nhân loại đã từng chạm tới những chiều sâu tinh thần rất lớn, rồi lại đánh mất chúng trong dòng chảy của thời gian.
Vì thế trong “Thiên mã”, các tàn tích không chỉ là bối cảnh cho cuộc phiêu lưu. Chúng là những “dấu vết” dẫn dắt con người đi ra khỏi đời sống tầm thường của hiện tại. Đối với những nhân vật trong truyện, việc khám phá các tàn tích cổ đại cũng giống như hành trình đi tìm một điều gì đó lớn hơn chính mình. Không phải chỉ để tìm kho báu hay bí mật, mà để vượt khỏi sự đơn điệu và khô cằn của cuộc sống thường nhật.
Tôi nghĩ xã hội hiện đại đôi khi khiến con người bị mắc kẹt trong một nhịp sống quá thực dụng. Chúng ta bị bao quanh bởi những con số, mục tiêu, áp lực hiệu quả và thành công. Nhưng sâu bên trong, con người vẫn luôn có nhu cầu chạm tới những bí ẩn lớn hơn đời sống vật chất. Có lẽ vì thế mà trong truyện xuất hiện “ngôi đền của sự tĩnh lặng”.
Tôi rất thích hình ảnh này. Bởi sự “yên tĩnh” của ngôi đền không chỉ là sự yên tĩnh của không gian, mà là sự tĩnh tâm trong tư tưởng. Đó là nơi con người phải đối diện với những hư ảnh của chính mình, với những vòng lặp của tâm thức, với nỗi sợ và sự mắc kẹt bên trong bản thân mình.
Trong “Thiên mã”, hành trình đi vào “tâm trái đất” cũng được xây dựng từ suy nghĩ ấy. Đó không đơn thuần là một không gian địa lý tưởng tượng. Nó là biểu tượng của một trạng thái tâm thức nơi thời gian không còn vận hành như bình thường, nơi mọi thứ cứ lặp lại chính nó nếu con người không thể vượt thoát khỏi những giới hạn tinh thần của mình.
Có lẽ vì thế mà tôi luôn cảm thấy các tàn tích cổ đại rất gần với thế giới nội tâm của con người. Chúng là phần còn sót lại của những nền văn minh đã lụi tàn, nhưng đồng thời cũng là ký ức về những khát vọng tinh thần mà nhân loại từng có.
Khi còn trẻ, trong những năm tìm đọc về thần thoại Hy Lạp, các nền văn minh cổ và đời sống tâm linh Ấn Độ, tôi luôn bị cuốn hút bởi cảm giác rằng con người thời xưa nhìn thế giới như một không gian đầy biểu tượng. Ở đó, mỗi ngôi đền, mỗi mê cung, mỗi cánh cửa đều mang ý nghĩa của một hành trình tinh thần.
Và tôi muốn giữ cảm giác ấy trong “Thiên mã”. Tôi muốn những cuộc phiêu lưu trong cuốn sách không chỉ đưa trẻ em đi qua những vùng đất kỳ lạ, mà còn dẫn các em bước vào thế giới nội tâm của chính mình. Bởi đôi khi, cuộc phiêu lưu lớn nhất của con người không nằm ở việc đi bao xa, mà nằm ở việc chúng ta có đủ can đảm để bước sâu vào tâm hồn mình hay không.

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên
