Home Sáng tác mới KHÚC CA MẤT NGỦ

KHÚC CA MẤT NGỦ

Đêm chong đêm

Ấy a… trăng rơi…

Mộng hoàn mộng

Ấy a… mùa chơi vơi…

 

Nao nao chuông chùa ngàn thu trước

Ấy a… đứt nối giọt giọt đời

Mê mê men ái tình năm mới

Tay ai đàn… ấy a… da thịt ngần

Ấy a… một kiếp ngước mắt dõi gió lốc cuốn bay thời cùng thế

Tóc rung rung màu ký ức điểm sương…

 

Ấy a… lao xao tiếng đời nơi gác sách

Ấy a… vang vang tiếng lòng chốn thị phi

Đêm chong đêm

Trăng vẩn màu trần tục

Nhịp ai thở… ấy a… hổn hển tiếng luân hồi

 

Máu cuộn sôi men dã thú

Ấy a… nín nhịn đời, thôi đành phận ung dung

Những ôm chí uốn mây nắn gió

Tẩy bụi trần điểm vẻ ánh trăng trong…

ẤY a… tình ái vuốt ve tình ái

Nguội sao đang… men dã thú ban sơ….

 

Ấy a… chuông thỉnh mùa trăng

Trăng rơi đáy mộng

Ta một giấc mộng

Ấy a… đời một giấc

Trăng hỡi trăng… ấy a… chọn mộng hờ…

Mộng đời ứa trăng ra máu

Mộng ta rút cạn máu nuôi trăng

Mai này ta ngủ nơi miên viễn

Trăng ngần gieo rắc mộng thay ta…

Mai này ta ngủ nơi miên viễn

Men ái tình trăng dan díu dùm ta…

 

Tay ai lướt… sợi buồn mơn  da thịt

Mưa máu

Thiên hà đỏ thẫm nghiêng tràn rượu Cành cây khô dựng đứng sừng hươu Vạch lên trăng vài đường máu Có những tối cô độc với hoa hồng Tôi viễn cảnh mình giác ngộ nơi nỗi buồn thăm thẳm Gác niềm vui lên gò đống trần ai Tôi đã vắt kiệt tôi mỗi sớm mai Trong khoảnh khắc tỉnh bừng con mắt Rất nhiều phần trong tôi đã đổ tràn như rượu Da thịt tôi cháy bùng dưới dương quang như tên ma cà rồng

Thơ ma

Những vệt hoa úa …Tàn canh Thinh lặng rớm đêm Loa kèn chớm rụng rồi cũng qua nhanh Vắng tôi rồi còn đâu Cảnh sắc này…đau Ô kìa vẩn mây chẳng động Ô kìa ma nữ tiêu vong Tôi tìm tôi trên cánh trắng tinh khôi Nào đâu thấy Chỉ đọng giọt sương thôi In bóng con mắt kiếm tìm Lại tìm Tìm trong vết úa Thời gian quệt lên tròng mắt Đã khô chẳng thể nào rơi lệ Một vệt già nua Đàn tịch

Tụng ca bóng tối

Nơi bóng đen, đen và đen Nơi ánh sáng dối lừa chìm sâu vô tận Nơi sự thật hiển hiện   Ta đã đi rất lâu theo ánh sáng cuối đường hầm… tiếng vỗ cánh của bầy thiên thần hỗn loạn… Chúng chắp cho ta đôi cánh rồi rủ ta lao vào nguồn sáng như bầy thiêu thân. Và tan biến…   Nơi đầu nguồn Thượng Đế Nơi ánh sáng chói lòa Nơi sự sống biến mất   Mỗi sinh mệnh đều bị thiêu rụi

Mùa ma

Hà Nội vào mùa ma nhỉ Í ơi tiếng khóc cô nhi Bóng hồn dật dờ khắp ngõ Van lơn ta mà chi Kinh Phật tụng lời vô vị Phật nào độ được trần gian Thánh nào cứu đời khổ nạn Ta nào cứu nổi thân tàn Chẳng lá vàng nào rụng cả Chẳng hiu hắt mảnh sương thu Chẳng ai buồn đau bi luỵ Chẳng ta rong ruổi phố chiều Nghĩa địa ngàn mây đuổi gấp Sao cho bắt kịp cơn giông Thả mưa

Trường ca Hồ Khúc

I - Hồ mộng Ta gẩy đàn khung trời đã cũ Khúc trăng sao xao động đáy Tây Hồ Ta ẩn mình nơi sương Cửu vĩ hồ ve vuốt tơ sen Duyên ai ấy à se dang dở Cho ai ấy à tương tư Trăng ấy à ánh bạc Thơ ấy à đang nhen Ký ức dâng lên tràn căng bầu ngực Ứa tình nhân gian   Hỡi ai chính nhân quân tử Luyến ái ta ư? Sợ ta ư? Có nghe ta cười nói