Home Sáng tác mới KHÚC CA MẤT NGỦ

KHÚC CA MẤT NGỦ

Đêm chong đêm

Ấy a… trăng rơi…

Mộng hoàn mộng

Ấy a… mùa chơi vơi…

 

Nao nao chuông chùa ngàn thu trước

Ấy a… đứt nối giọt giọt đời

Mê mê men ái tình năm mới

Tay ai đàn… ấy a… da thịt ngần

Ấy a… một kiếp ngước mắt dõi gió lốc cuốn bay thời cùng thế

Tóc rung rung màu ký ức điểm sương…

 

Ấy a… lao xao tiếng đời nơi gác sách

Ấy a… vang vang tiếng lòng chốn thị phi

Đêm chong đêm

Trăng vẩn màu trần tục

Nhịp ai thở… ấy a… hổn hển tiếng luân hồi

 

Máu cuộn sôi men dã thú

Ấy a… nín nhịn đời, thôi đành phận ung dung

Những ôm chí uốn mây nắn gió

Tẩy bụi trần điểm vẻ ánh trăng trong…

ẤY a… tình ái vuốt ve tình ái

Nguội sao đang… men dã thú ban sơ….

 

Ấy a… chuông thỉnh mùa trăng

Trăng rơi đáy mộng

Ta một giấc mộng

Ấy a… đời một giấc

Trăng hỡi trăng… ấy a… chọn mộng hờ…

Mộng đời ứa trăng ra máu

Mộng ta rút cạn máu nuôi trăng

Mai này ta ngủ nơi miên viễn

Trăng ngần gieo rắc mộng thay ta…

Mai này ta ngủ nơi miên viễn

Men ái tình trăng dan díu dùm ta…

 

Tay ai lướt… sợi buồn mơn  da thịt

Người bay

Những người bay mưa đêm Vỗ cánh về đâu thế? Tiếng đập cánh ướt sa phố xá Đèn nhoà tâm tư Hắt màu cổ miếu Hỡi ai Có bay qua nghĩa địa đông người Bóng ma dật dờ trên phố Ma ma người người chen chúc Áo quần cũ mới lộn nhau Trước sau chẳng thành hình Nén nhang cháy dở khiêu hồn vỡ Những người bay cô đơn quá Chẳng thấy nhau Lạc giữa thành phố nghĩa trang Hôm nay tôi đang sống nơi

Tụng ca bóng tối

Nơi bóng đen, đen và đen Nơi ánh sáng dối lừa chìm sâu vô tận Nơi sự thật hiển hiện   Ta đã đi rất lâu theo ánh sáng cuối đường hầm… tiếng vỗ cánh của bầy thiên thần hỗn loạn… Chúng chắp cho ta đôi cánh rồi rủ ta lao vào nguồn sáng như bầy thiêu thân. Và tan biến…   Nơi đầu nguồn Thượng Đế Nơi ánh sáng chói lòa Nơi sự sống biến mất   Mỗi sinh mệnh đều bị thiêu rụi

Đêm địa ngục

Ai thêu đêm vào nỗi đau Ứa máu trần giọt giọt Nghênh ngang qua địa ngục Xương trắng rợn hờn ghen Kìa ai níu ai người quá cố Hận ta hay khát ta?   Vàng vọt đèn in bóng Hồn lạc lơ thơ bóng Tâm đoạn chập chờn bóng Bong bóng trẻ thơ bay vô vọng Hư không tan. Ai bỏ ai buông?   Cô đặc hương đêm tĩnh tọa Đóng băng giấc ngàn thu Cứa tay ứa màu nhịp sống Nhịp sống loang vang

Thơ ma

Những vệt hoa úa …Tàn canh Thinh lặng rớm đêm Loa kèn chớm rụng rồi cũng qua nhanh Vắng tôi rồi còn đâu Cảnh sắc này…đau Ô kìa vẩn mây chẳng động Ô kìa ma nữ tiêu vong Tôi tìm tôi trên cánh trắng tinh khôi Nào đâu thấy Chỉ đọng giọt sương thôi In bóng con mắt kiếm tìm Lại tìm Tìm trong vết úa Thời gian quệt lên tròng mắt Đã khô chẳng thể nào rơi lệ Một vệt già nua Đàn tịch

Lời của kẻ canh gác điều bí mật

Đêm lại đêm, ta mơ màng chìm đắm trong chiều kia sự sống Ngày qua ngày, ta vô hồn nhìn tất thảy rữa tàn cuốn theo lốc xoáy hư vô Ta, kẻ sót lại của thời quá vãng Níu giữ điều chi, vứt bỏ những gì!   Bên ô cửa sổ Bóng ma lướt qua vô thanh. Đêm Bước chân hối hả vô nghĩa. Ngày Ai nhớ ai quên thời quá vãng ?   Thôi thì, thơ ở cùng ta, nhạc ở cùng ta Trăm muôn