Home Sáng tác mới Khúc ca trong tù

Khúc ca trong tù

Giám ngục mù

U…

Tối tối lang thang góc tù

Huýt điệu nhạc phù du

U u…

Tiếng còi tuýt dài

Ngày mai lại ngày mai

Đi giữa những ai ai

Hàng hàng khuôn mặt

Giận dữ

Khóc cười

Tham lam

Uất hận

Mây đã giăng trời mù

Đời đã bước vào thu

 

Góc tù kia có kẻ

Lẩm bẩm lời đả đảo

Ôm giấc mơ thiêu rụi

Nhưng chẳng dám tự thiêu

Hắn đả đảo đời

Hắn đả đảo mình

Nơi địa ngục đấu tranh vì không gì cả

Vì lý tưởng ma

Của những vòng xoay

 

Góc tù kia có kẻ

Mân mê mặt nạ thiện lương

Viết lên bốn bức tường

Những lời “yêu thế giới”

Hô hào tương lai mới

Lấp liếm mộng bá quyền

Trong cơn say diệt chủng

Có nghe mùi xác rữa

Trong từng thớ tế bào

 

Góc tù kia có kẻ

Bán linh hồn chờ đợi vận may

Uốn lưng quỳ lạy

Ăn cho no

Uống cho say

Con đàn châu đống

Nhân danh sự sống

Đắp rác thối thành mồ

Xây lâu đài quỷ dữ

 

Góc tù kia có kẻ

Ra tay cứu thế

Hướng về ảo giới

Thiên đường đã đổ

Lang thang khắp phố

Vươn gọi trời cao

Thượng đế chốn nao

Lời kinh đẫm máu

Có nghe tiếng gươm khua như lời thánh

Có hay những oan hồn câm lặng ngập giữa đức tin

Khăn trùm che kín dẫn về vô vọng

Nơi đáy địa ngục này

 

Góc tù kia có kẻ

Cặp kính thông thái sáng lòa

Giải thích và giải thích

Không sao hiểu rõ bốn bức tường

Không sao hiểu rõ lời mình nói

Những chỉ dẫn sai đường

Vẫn đóng vai hiền triết

Đã một đời lặng lẽ

Lại tiếp tục lặng lẽ

Và lặng lẽ

Nơi đáy ngục

Nơi chẳng có con đường nào để chỉ dẫn sai

Nơi những bức tường hiển diện không cần giải thích

Và họ vẫn không quên diễn vai

 

Một kẻ không về đâu cả

Loạn trí giữa mênh mông

Chính là giám ngục mù

Không nhìn thế giới

Cứ đi qua phòng tù

Huýt sáo u u

U ngục, gió gọi hồn

U u u

Hồn nào đang lạc lối

Hãy mau vào ngục

Tự do cô đơn quá

Có nghe chăng?

 

Tự do là một nhà tù vô tận

Tôi đã bước vào và chẳng thể quay ra

Nơi tiếng u u im bặt

Bóng tối và ánh sáng vô vị như nhau

Nơi thế giới muôn màu muôn vẻ

Nhưng đều phai nhạt nay mai

Và tôi nữa

Sẽ chẳng là ai

Giữa nhà tù chẳng bức tường giam giữ

Giám ngục mù không thấy tôi

Huýt sáo u u qua hư vô

 

Hà Thủy Nguyên

 

 

Đêm nay

Hỗn loạn bóng Hỗn loạn dao đâm Hồn ma thức dậy Chạm vào đêm, bàn tay của nước… Vuốt qua  Mơn man Chờ đợi Ào ào đổ Sẽ chẳng còn lại gì giữa cõi miên man Chỉ còn đêm nay thôi Chỉ còn đêm nay thôi Đêm của những cơn điên Lửa thiêng chỉ còn là ảo giác Tiếng gầm gừ loài nhân sư đang kêu gọi Còn có vĩnh viễn nào lâu hơn bánh xe luân hồi Chỉ có đêm nay thôi Bánh xe

Tụng ca bóng tối

Nơi bóng đen, đen và đen Nơi ánh sáng dối lừa chìm sâu vô tận Nơi sự thật hiển hiện   Ta đã đi rất lâu theo ánh sáng cuối đường hầm… tiếng vỗ cánh của bầy thiên thần hỗn loạn… Chúng chắp cho ta đôi cánh rồi rủ ta lao vào nguồn sáng như bầy thiêu thân. Và tan biến…   Nơi đầu nguồn Thượng Đế Nơi ánh sáng chói lòa Nơi sự sống biến mất   Mỗi sinh mệnh đều bị thiêu rụi

Ma mơ mơ ma

Ma mơ mơ ma… Mơ cõi vong tình nơi giếng cổ Mơ mùa trăng lọt đáy khe xanh Mơ cốt tang thương ngoài biên tái Mơ hẹn ngày về kiếp luân sinh   Mơ ma ma mơ… Ma phong chướng khí vương niềm tục Ma tâm lả tả rụng bên ngàn Ma mị phất phơ men hồ điệp Ma giới tan tành trong nỗi đau   Ôm lòng ma… Đoái trông tiền kiếp Cắt nghĩa cơn mơ ta tự mơ ta Hướng về mai hậu

Lời của kẻ canh gác điều bí mật

Đêm lại đêm, ta mơ màng chìm đắm trong chiều kia sự sống Ngày qua ngày, ta vô hồn nhìn tất thảy rữa tàn cuốn theo lốc xoáy hư vô Ta, kẻ sót lại của thời quá vãng Níu giữ điều chi, vứt bỏ những gì!   Bên ô cửa sổ Bóng ma lướt qua vô thanh. Đêm Bước chân hối hả vô nghĩa. Ngày Ai nhớ ai quên thời quá vãng ?   Thôi thì, thơ ở cùng ta, nhạc ở cùng ta Trăm muôn

KHÚC CA MẤT NGỦ

Đêm chong đêm Ấy a… trăng rơi… Mộng hoàn mộng Ấy a… mùa chơi vơi…   Nao nao chuông chùa ngàn thu trước Ấy a… đứt nối giọt giọt đời Mê mê men ái tình năm mới Tay ai đàn… ấy a… da thịt ngần Ấy a… một kiếp ngước mắt dõi gió lốc cuốn bay thời cùng thế Tóc rung rung màu ký ức điểm sương…   Ấy a… lao xao tiếng đời nơi gác sách Ấy a… vang vang tiếng lòng chốn thị