Home Sáng tác mới Vòng lặp của bướm đêm

Vòng lặp của bướm đêm

Con bướm đêm đập cánh cánh đập cánh vào đêm
Luồng sáng xẹt qua chẳng kịp cho mi chờ chết
Con bướm đêm vô định
Có đón mũi tên này
Mũi tên của vần thơ tôi
Những vần thơ đã cũ
Nơi vòng lặp vạn vàn điều mới
Có gì khác nhau ư?
Chết nơi ngọn lửa
Chết bởi thơ tôi
Khác nhau ư?

Thơ tôi
Mũi tên bắn không quay trở lại
Chẳng vòng lặp nào nĩu giữ
Vô cùng có lặp lại ư?
Tôi chẳng lặp tôi ngay đây

Con bướm đêm đậu lại góc phòng
Không chỉ thị bởi tự nhiên
Nó lạc lối im lặng
Nó làm thơ đấy ư?
Im lặng là thơ đấy ư?
Tôi im lặng chờ nó chết khô
Không thể cựa mình hoá thân
Nó chọn vô hạn đấy ư?
Vô hạn như lời lải nhải cố đắp thành ý nghĩa
Tôi chọn hữu hạn cực tiểu
Đọng thơ

Bài thơ
Một bài thơ
Lại bài thơ
Tôi dành tôi cho vô hạn
Còn bí ẩn cho thơ

Này bướm đêm, cứ lặp, lặp, nữa đi
Ngươi cần thơ dẫn lối
Còn tôi
Thơ
Chỉ là
Một phần nhỏ bé
Của tôi
Của mơ
Trong tôi.

 

Hà Thủy Nguyên

Đêm nay

Hỗn loạn bóng Hỗn loạn dao đâm Hồn ma thức dậy Chạm vào đêm, bàn tay của nước… Vuốt qua  Mơn man Chờ đợi Ào ào đổ Sẽ chẳng còn lại gì giữa cõi miên man Chỉ còn đêm nay thôi Chỉ còn đêm nay thôi Đêm của những cơn điên Lửa thiêng chỉ còn là ảo giác Tiếng gầm gừ loài nhân sư đang kêu gọi Còn có vĩnh viễn nào lâu hơn bánh xe luân hồi Chỉ có đêm nay thôi Bánh xe

Mưa máu

Thiên hà đỏ thẫm nghiêng tràn rượu Cành cây khô dựng đứng sừng hươu Vạch lên trăng vài đường máu Có những tối cô độc với hoa hồng Tôi viễn cảnh mình giác ngộ nơi nỗi buồn thăm thẳm Gác niềm vui lên gò đống trần ai Tôi đã vắt kiệt tôi mỗi sớm mai Trong khoảnh khắc tỉnh bừng con mắt Rất nhiều phần trong tôi đã đổ tràn như rượu Da thịt tôi cháy bùng dưới dương quang như tên ma cà rồng

Khúc ca dưới mộ

Nắng chiều quái lạ Gió bạc sương Khúc du dương ai đàn trên cổ mộ Cỏ hoang hoang úa tàn thời phổ độ Chúng sinh rên, bùn nhơ mệnh số Khép nhật cung, tròn cuộc ngắn dài Miên man một giấc cô ai Lạnh nghe ta đó thở dài mồ hoang Biếng lười mặc gió điểm trang Phất phơ bạch nguyệt lang thang cõi trần Tinh cung chộn rộn ngôi thần Xác thân ở lại Ta thoát mộ phần Chúng sinh chộn rộn Ta lộn

Mùa ma

Hà Nội vào mùa ma nhỉ Í ơi tiếng khóc cô nhi Bóng hồn dật dờ khắp ngõ Van lơn ta mà chi Kinh Phật tụng lời vô vị Phật nào độ được trần gian Thánh nào cứu đời khổ nạn Ta nào cứu nổi thân tàn Chẳng lá vàng nào rụng cả Chẳng hiu hắt mảnh sương thu Chẳng ai buồn đau bi luỵ Chẳng ta rong ruổi phố chiều Nghĩa địa ngàn mây đuổi gấp Sao cho bắt kịp cơn giông Thả mưa

KHÚC CA MẤT NGỦ

Đêm chong đêm Ấy a… trăng rơi… Mộng hoàn mộng Ấy a… mùa chơi vơi…   Nao nao chuông chùa ngàn thu trước Ấy a… đứt nối giọt giọt đời Mê mê men ái tình năm mới Tay ai đàn… ấy a… da thịt ngần Ấy a… một kiếp ngước mắt dõi gió lốc cuốn bay thời cùng thế Tóc rung rung màu ký ức điểm sương…   Ấy a… lao xao tiếng đời nơi gác sách Ấy a… vang vang tiếng lòng chốn thị