Home Portfolio Item Sáng tác tập thơ tâm linh “Nằm xem sao rụng”

Sáng tác tập thơ tâm linh “Nằm xem sao rụng”

Khi linh hồn chông chênh giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết. Những vị thần lạc lối giữa xã hội hiện đại dẫu đã rũ bỏ thần khí nhưng thần tính chẳng bao giờ biến mất. Một sự cởi bỏ bao chấp niệm để rồi ngắm nhìn chấp niệm tan dần.

Vài câu hay....

Cấu trúc sách

Tập thơ gồm 4 phần: Thần – Âm – Tinh – Chuông. Chặng đường thơ đi từ những cuồng nộ đến tĩnh tại.

Phát hành: Book Hunter/ Giấy phép: NXB Hội Nhà Văn

Sáng tác: 2017 – 2019/ Năm xuất bản: 2020

Số trang: 320 trang khổ 12X20,5cm

Requiem Mưa

Mưa Rải gam đêm Là Vô Tận Ta Đếm thời trôi Là Hư Vô Yêu Khẽ dần buông Là Quá Khứ Mây rơi kìa Mưa bay Hà Nội chẳng ai hay điệu ả đào vẳng đêm vắng lặng Í ơi lơi lả cợt cười Vọng Lòng đất nảy mưa rơi Giai nhân đã thõng một đời Thành phố cũ mòn hồn mặc khách Gốc cây khô trơ trọi Rạch nét sầu lên mưa Trắng mấy vần thơ ủ dột Xì xào tục khách Ai mất

Nhảm #24: Quy luật cuộc sống

Càng hiểu nhiều quy luật của cuộc sống, càng khó để tham gia cùng cuộc sống. Nếu ta thử và phát hiện ra điều ta biết là sai, đó không phải bất hạnh, đó là hạnh phúc. Hạnh phúc vì còn gì đó để khám phá. Nếu ta cứ đúng mãi dù cho các lựa chọn có điên rồ đến đâu, đó lại là vấn đề. Tức là khi ấy cuộc sống không còn gì để khám phá, để thử thách. Độ bất hạnh sẽ

Pháp thoại đêm

Sau một tuần lặn lội trong kinh điển Phật giáo, tôi đã quay về với thơ! A nan đa hỏi Ca Diếp: “Thế giới này là gì ngoài giả huyễn? Chỉ vệt mờ nơi chân trời xa Ta đang đeo đuổi điều gì? Lời Đức Phật đã phôi pha Như ráng chiều vụt tắt” “Bóng tối này chẳng tuyệt diệu sao? Nơi chẳng ai thấy ta ngoài chính bản thân ta Lời Đức Phật đã bay xa Nụ cười của ta cũng bay xa Chỉ

Khắc khải huyền

Mảnh gương vỡ nhà gương vô hạn bóng Trùng trùng vũ trụ cũng vừa tan Cơn gió rít miết qua tầng hữu hạn Nhập về đây Trời đất mới định hình Ta nghe ký ức mưa gió quật Vòng thời gian lăn bánh tận đâu đâu Tay chẳng níu chẳng buông hờ hững tuột Tình chẳng đi chẳng đến cứ ơ hờ Ai chạm đó Một giọt say trần thế Thiên cổ mộng chưa chịu tỉnh bao giờ Biển nghiệp duyên dập dìu con sóng

Phong thủy

Ta rơi một cơn hoang loạnKhói trầm ướt bão loangThần mỏi thức vừa chợp mắtSơn hà đẫm cuộc mơ màng Gió vắt ngang trời xoáy độngVút mưa kín mắtRồng gầm đáy sôngGiọt cát lăn đều thời chuyển thếMây mưa vừa gắn mạch sơn hà Thiền chốt định cơn giông xoáy nhịpÁt phàm ngônNgôi mộ mới vừa chônMột chút tôi phụt tắtMà sơn hà kịp trắng phủ tangMà sợi tóc cũng kịp màu tangMiệng rung rung nhẹ quá nụ cười Nước đọng nước vết trầm tàn