Home Portfolio Item Tiểu thuyết dã sử Cầm Thư quán

Tiểu thuyết dã sử Cầm Thư quán

The Bottle.

Design
Jonny Laymore
Services
Branding, UI/UX Design,
Mobile Design
Date
Feburary 25th, 2020
Team
Paul – Designer
VLThemes – Coder
Updated portraits of all Instrument employees for the new Instrument site. A unified look and background allows photos to mesh seamlessly online. To see it live check out: https://example.domain/denima6vsco

Breaf & idea.

Thing form thing fifth. Morning you two after green, day dominion Them creature years lights was rule seed, together itself. Lights creeping second spirit air the. You night and their.

Creepeth deep, dry whales. Given light, moving our. Third greater them replenish fourth.

Result.

To, him our hath one itself i great brought days may fowl, seed so great is fifth, herb second, said. His place creepeth male sea. Multiply bearing midst set.
0 Liked

Ác mộng

Nhân một lần đọc lại thơ Văn Cao Tôi đón đầu mùa thu Bằng những người đã cũ Những người đi qua cơn ác mộng thiên đường Mệt rũ cánh bên bờ thiện ác Ha hả cười cho vợi bớt chông chênh   Chiếc lá nào rơi giữa mông mênh Tôi nằm ngắm vạn thiên đường rơi rụng Những thiên thần lạc lối Có nghe đôi cánh đổi màu Theo cơn điên trần thế Nơi tôi đã ở rất lâu Ngước nhìn thiên đường khinh

Ngỡ ngàng khoái lạc, vội vàng như gió – William Wordsworth

Ngỡ ngàng khoái lạc – vội vàng như Gió Tôi loay hoay chia sẻ hân hoan này - Ồ! Cùng ai đây Mà Người, đã chôn sâu trong Hầm mộ lặng im, Nỗi đau ấy nào đâu phai mờ được? Tình yêu, tình yêu chân thành, hồi tưởng trong tâm tôi – Nhưng làm sao tôi quên được? Bằng sức mạnh nào, Dù chỉ trong giây phút thôi, Tôi đã tự huyễn trong mù quáng Trước mất mát đau thương? - Ảo tượng quay về

Tại sao tôi viết? – George Orwell (1): Động lực của nhà văn

Từ khi ít tuổi, có lẽ là năm hay sáu gì đó, tôi đã biết rằng khi tôi lớn lên tôi sẽ trở thành một nhà văn. Trong quãng từ mười bảy đến hăm tư tuổi tôi đã cố từ bỏ ý định này, nhưng tôi thực hiện điều đó với ý thức rằng tôi đang lăng mạ bản chất đích thực của mình và dù sớm hay muộn tôi sẽ ngồi xuống và sáng tác. Tôi là đứa thứ hai trong số ba anh

Nhớ #7: Mặt trời

Tôi không còn nhớ lần cuối cùng tôi ngắm mặt trời là lần nào. Những tia sáng mặt trời đang thay đổi, và có lẽ tôi cũng thế, nên chúng tôi đã chẳng thể hợp nhau. Tôi còn nhớ những ngày nhỏ, tôi yêu ngày mưa, và tôi cũng yêu ngày nắng. Tôi có thể chạy đầu trần giữa trưa, không ốm và da vẫn trắng. Mặt trời và tôi thân nhau là thế. Mặt trời cùng tôi nhảy múa trên những cánh đồng cỏ

Sự suy tàn của cái đẹp

Có một thứ được gọi là lý tưởng. Lý tưởng thường hoàn hảo, đẹp đẽ và dường như không thể chạm tới. Lý tưởng không thể chạm tới sở dĩ bởi nó không được biểu hiện bằng vật chất. Người nghệ sĩ luôn tìm cách tạo ra từ vật chất hiện hữu những tạo tác hoàn hảo nhưng dường như bất lực. Như một kẻ điên, người nghệ sĩ vung búa đập tan mọi tạo tác hiện hữu. À không, nghệ sĩ điên thật! Chỉ