Ác mộng

Nhân một lần đọc lại thơ Văn Cao

Tôi đón đầu mùa thu

Bằng những người đã cũ

Những người đi qua cơn ác mộng thiên đường

Mệt rũ cánh bên bờ thiện ác

Ha hả cười cho vợi bớt chông chênh

 

Chiếc lá nào rơi giữa mông mênh

Tôi nằm ngắm vạn thiên đường rơi rụng

Những thiên thần lạc lối

Có nghe đôi cánh đổi màu

Theo cơn điên trần thế

Nơi tôi đã ở rất lâu

Ngước nhìn thiên đường khinh miệt

Loài chúa nhân tạo nào đang ngự trị cõi không

Và bầy thiên thần lông bông buộc chân mình bằng sợi dây cao quý

 

Lập trình cõi không

Ảo tưởng loài quỷ đói

Tham lam đức tin

Cho trọn mộng chuyên quyền

Những linh hồn tật nhược đang vận hành thế giới

Nay cũng rơi xuống đời tay với với trời cao

Vô vọng kêu gào

Lý tưởng

Những triết thuyết mơ hồ ám ảnh

Bắt nhốt ta trong giấc mộng hão huyền

 

Ai có nghe trời thu

Linh hồn ai đọng mưa mù

Vương nơi lá rụng

Hồn thu xa lững thững dạo về

 

Một mùa thu lại một mùa thu

Tôi đã thu trọn một đời

Không đợi chờ xuân đến

Tôi đã đợi khải huyền mau đến

Cho tan nát cơn điên

Tôi đã quên

Khải huyền đọng da thịt tôi từng khắc

Và người cũ chưa từng rời nhân gian

Vẫn ở trong cơn ác mộng thiên đường

 

Hà Thủy Nguyên

*Ảnh Văn Cao, Nguyễn Đình Toán chụp ngày 25. 11. 1992 tại nhà riêng gác 2 – số 108 Yết Kiêu.

Bạn có nghe…

Bạn có nghe thế giới chuyển mình Để lộn về mông muội Trong cơn điên huyễn tưởng Bạn có nghe tiếng triệu hồi tuyệt vọng Một con quỷ đang gào Để diệt trừ con quỷ khác Rồi mong đợi thiên đàng Bạn có nghe tiếng thiên thần rũ cánh Nơi nóc cao đợi chết Mặc lũ người mông muội Rạp mình hôn chân quỷ dữ Xin phúc phận dư thừa Bạn có nghe phận người tuyệt vọng Chút cần sa mê sảng tinh thần Hềnh

Cà phê chiều nguội anh hùng

Nghe tin Stan Lee qua đời Chuyện đời lướt qua Kẻ cao giọng rít lên điều nhạt nhẽo Những lời vô nghĩa vãi vương Ly cà phê đã nguội Ai thương đâu buổi chiều đang cạn Ai thương đâu một kẻ ơ hờ Thèm phút giây vắng lặng Thèm im ắng Như mây   Tôi đã ngồi đây Đầu thế kỷ điêu tàn Ếch nhái đầy đường, anh hùng vắng bóng Cuồng nhân rêu rao cứu thế Tội đồ điên loạn vênh vang Ôi những

Chiều lịch sử

Tôi đã đi dọc đường lịch sử Chẳng bóng người Chẳng đáp lời ai Chỉ những quân cờ tung tóe Bàn cờ toang hoác lỗ Những hố chôn người nào biết sử xanh Nào những ai lưu danh Đã ố màu kim cổ   Tôi lạc đường giữa muôn vàn trang sách Vàn sự thật đều dối trá như nhau Mờ mờ nỗi đau tiền kiếp Hỏi ai, đáp ai Muôn đời câm nín Chỉ đau thương lên men ly rượu chiều Và trăng sao

Ngẫm Cung oán

Thiên lý độc hành - Đêm mây buông Mưa khua cho rộn những đoạn trường Đọng màu quá khứ trong quầng mắt Khuya khoắt hồn về giữa buồn thương Cung xưa hờn tủi chưa nhạt dấu Máu đã vương đầy cõi mai sau Dây đàn đã đứt, tìm đà nát Tay rã rời nâng tóc bạc màu Thơ thẩn thói đời ai mà xót Thanh vân dặm vắng ngoảnh mênh mông Trăm năm hồn cũ vừa bất chợt Hứng nẩy vừa than một tiếng lòng

Tuyên ngôn

Một nhà thơ tuyên ngôn khi nguồn thơ đã cạn Một nhà truyền giáo tuyên ngôn khi đạo đã xa rời Một lần tôi tuyên ngôn Khi tôi không còn tôi nữa   Lời tôi nói ra có thực là tôi Những bay bổng và mộng mị kiếp người Tiếng chuông vang vang Đẩy tôi rơi đáy mộng, lại đáy mộng, tận sâu sâu thăm thẳm   Nơi tôi mộng Lúc nào cũng thế Tôi gào Những tiếng vọng, tiếng vọng, vọng...ong ong... Lời đám