Home Sáng tác mới Bạn có nghe…

Bạn có nghe…

Bạn có nghe thế giới chuyển mình
Để lộn về mông muội
Trong cơn điên huyễn tưởng

Bạn có nghe tiếng triệu hồi tuyệt vọng
Một con quỷ đang gào
Để diệt trừ con quỷ khác
Rồi mong đợi thiên đàng

Bạn có nghe tiếng thiên thần rũ cánh
Nơi nóc cao đợi chết
Mặc lũ người mông muội
Rạp mình hôn chân quỷ dữ
Xin phúc phận dư thừa

Bạn có nghe phận người tuyệt vọng
Chút cần sa mê sảng tinh thần
Hềnh hệch cười cho quên trái đắng
Giống trái cấm chốn địa đàng đã đổ

Bạn có nghe tiếng con người cô độc
Dẫm lên máu thiên thần nào có hiểu gì đâu
Này là bánh mì và vũ khí
Này là vứt bỏ linh hồn cho chút ít bình an
Và lại say trong cần sa phúc lạc

Tôi, tên phù thủy già đi qua nhiều địa ngục
Chẳng màng thuật triệu hồi
Chỉ đợi cái chết thôi
Tiếng đời câm nín cả

 

Hà Thủy Nguyên

Video đọc thơ:

Lời tử sĩ

U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước

Đôi mắt tôi

Có những thế giới tôi dạo bước Chẳng ai lai vãng Họ lờ đi như không có trên đời Hai con mắt bịt hai thôi còn một Giả ngắm nhìn nhân gian ở cõi kia Kẻ vô lý trí thấy tất thảy Chẳng hiểu gì tất thảy Lao và lao và lao và lao Nào có sao Lạc vào vô vàn thế giới Xoá nhoà bản thân thành hạt bụi Đúc nên tầng tầng thế giới   Tôi yêu đôi mắt tôi Lý trí tôi

Tuyên ngôn

Một nhà thơ tuyên ngôn khi nguồn thơ đã cạn Một nhà truyền giáo tuyên ngôn khi đạo đã xa rời Một lần tôi tuyên ngôn Khi tôi không còn tôi nữa   Lời tôi nói ra có thực là tôi Những bay bổng và mộng mị kiếp người Tiếng chuông vang vang Đẩy tôi rơi đáy mộng, lại đáy mộng, tận sâu sâu thăm thẳm   Nơi tôi mộng Lúc nào cũng thế Tôi gào Những tiếng vọng, tiếng vọng, vọng...ong ong... Lời đám

Nhàm chán mang tính thời đại

Tôi đã mệt Những vần thơ nhàm chán Thế gian buồn bỏ tôi lại cõi không Trời đã hết những tia vàng héo hắt Nhân loại cười có thấy mỏi miệng chăng?   Lời vụn quá Thời đại vụn Bụi mịt mù, thành phố vỡ tả tơi Mưa ướt sũng đôi chân người lạnh lẽo Nóc nhà cao Rách nát dải sương mờ   Những vần thơ câu chữ gãy làm đôi Thần bạc nhược vuốt ve cơn yếu đuối Có một bầy nhà thơ

Bừng tỉnh

Tôi bừng tỉnh sau miên man trường dạ Gió rung trời Bom lạc giữa tầng xa Tiếng thét gào Hồn oán cõi tha ma Cơn đói quặn chút nhân tình rơi rớt Cóng…giấc sâu Lạnh mưa…hiên vỡ vỡ Giọt giọt đau Chẳng còn thấy u sầu Âm ỉ mầm cơn hận len vào mộng kiếp sau Những phận người đau đáu nguyện cầu chút bình dị đời trôi mà nào ai hồi đáp Thơ bất chợt…gào bên giường ấm êm lay lay giá buốt Lạc