Gieo lá

Ta bước đi ký ức

Mộng vô hồi đêm trăng

Ta gieo mưa ký ức

Vọng tình điên cung trăng

 

Gieo một cuộc tang thương

Còn lại gì thế giới

Ta còn trăng trăng thôi

Ký ức đọng trên môi

Huýt điệu dài ma mị

Huýt

Ký ức nào chưa tới

Lang thang nơi bể dâu

Thời gian trôi và chảy

Phù sa đắp mộ rầu

 

Ai ơi xếp lá đợi thu gieo

Hứng thơ tuôn ra những nhiệm màu

Ta gieo thế giới vào vô cực

Thành bại định rồi, có sao đâu

 

Ta gieo một vì sao mới

Bầu trời xao động gì đâu

Ta gieo một vần thơ mới

Vàn sao ô đã đổi màu

 

Ta thâu thế giới trong câu chữ

Bàn cờ xô lệch mênh mông

Mệnh nào địch nổi người thơ nhỉ

Ta còn ta, trăng còn thơ

Và ký ức còn mưa

Cho bể cuồn cuộn sóng

Tinh hải nhấp nhô nhô

 

Ta buông mái chèo trên biển không mệnh số

Quay đầu đâu đâu

Và đêm nay đã thâu

Mà thơ chưa thành rượu

Mộng đã tàn như lá

Lá lá lá

Tựa sao…

 

Hà Thủy Nguyên

Lá loạn cành hoang

Lá loạn cành hoang Lá loạn cành hoang Xôn xao xúc cảm trời đông lộng Ta lướt phố dài Mây rủ một nhành mai Chàng ngủ gục thư trai Ôm giấc mộng hoàng đài   Lá tàn tàn Phong hoang hoang Mộng hoàng đài úa vàng trên nẻo vắng Hoa mai trắng Tinh tựa sương Mềm tựa tuyết Chân nhân đang thuyết lẽ vô thường   Ta thoảng điệu gió Ta vi Vô Vi Cõi đời lặng nhịp Chân nhân mờ bóng Chàng sực tỉnh rồi Ta

Động thơ

Văng tiếng đời rơi hiên phàmMang mang phong linhNhạc cũ chảy dài khóe cửa Động cánh chuồn gánh mưaNgược dòng đạm thủyVô ô kìa cực Gió lọt qua khe đáy sâu vừaMây mưa ướt sũng một giấc trưaĐẩy hứng thơ tràn cơn xác thịtHoa bung cánh mướt hứng tình mưa Phong linh lặngLây phây giọt đời chạm khẽAi vừa ôm ấp mộng đầu Hà Thủy Nguyên

Requiem Mưa

Mưa Rải gam đêm Là Vô Tận Ta Đếm thời trôi Là Hư Vô Yêu Khẽ dần buông Là Quá Khứ Mây rơi kìa Mưa bay Hà Nội chẳng ai hay điệu ả đào vẳng đêm vắng lặng Í ơi lơi lả cợt cười Vọng Lòng đất nảy mưa rơi Giai nhân đã thõng một đời Thành phố cũ mòn hồn mặc khách Gốc cây khô trơ trọi Rạch nét sầu lên mưa Trắng mấy vần thơ ủ dột Xì xào tục khách Ai mất

Ý thơ

Tôi muốn một bài thơ nho nhỏThế gian đà trôi tuột tận đâuĐêm khuya và lòng thôi cũng nhàuThời gian chẳng qua mau… Nguồn cơn vương víu nơi gió chảyChân trời còn vệt dấu heo mayCâu thơ buồn buồn bèn nhún nhảyThoáng một kẻ say đã nghiêng sầu Trang sách vẩn vơ tay người miếtVũ trụ hồ như chết bên cầuCon sông vừa động tình sóng dộiÝ thơ chìm nổi chẳng trôi mau Thành phố đã vào mùa thơ nhỉCòn tôi cũng vào mùa ngẩn

Niệm thu

Có những mùa mây nổi nước trôi Thu nấn ná đợi bài thơ ứa hứng Và tôi nữa đợi lòng mình đến độ Trời còn thu … vì tôi còn thu   Thả bóng câu thời gian ngưng đọng Vạn cầu mong Nhân loại đã úa tàn Lá lá rụng Và nhịp trăng mờ mịt Cây khô cành Ngúc ngoắc vệt thời gian Mây trời rạn vỡ Tim tôi máu loang   Những dòng sông đã cạn dòng Khô kiệt đời nặng khổ đau Chẳng