Home Sáng tác mới Túy ngạo sa trường

Túy ngạo sa trường

Lan mưa đêm chiếu ánh tịch liêu vất vưởng gió chạy đùa gót tuấn mã chinh thiên hạ
Vẩy lời lời thơ kết vận mây giăng sắc cố nhân hội tụ giáp trụ mùa bão táp mưa sa
Gầm cơn sấm động mé thành vong chuyển hồn rung thần bạt vía quỷ tan hoang
Di mệnh số tinh cầu xoay biến loạn điệu vào nhịp mới lênh láng thời cơ tràn mấy cuộc mơ qua
Lất ngất men say cười không tiếng ngắm đời trôi một vệt mây dài

Giương tấm linh kỳ lồng lộng
Chiến trường sấm giật chớp loang
Thì thùng thì thùng thì thùng thì thùng
Vút một vần thơ mông lung
Cõi anh hùng ẩn thế

“Túy ngạo sa trường quân mạc tiếu” (*)
Cổ lai chinh chiến trải vạn mùa tim bạc lạnh hai vai chiến bào hóa gió
Rượu say mèm phong ấn mộng bình an
Lưng chạm đất ngẩng mặt nhìn trời tràng cười bão giông tan
Khải hoàn ca chẳng tấu
Ngất ngưởng điệu say luân chuyển đêm thâu
Trời đất đổi mầu

Trắng một nhành mơ hàm tiếu khắc giờ lặng
Men rượu bay loãng xứ hư vô
Thờ ơ thơ dạo bước cõi mơ
Bản hùng ca đến hồi huyền nhiệm
Và tinh cầu an định cuối chân mây

Hà Thủy Nguyên

(*) Trích thơ Vương Hàn, có nghĩa là “Say khướt ở sa trường ai đừng cười”, chữ “ngọa” được đổi thành chữ “ngạo” để thể hiện thái độ phù hợp với bài thơ.

Tranh minh họa của Aivazovsky

Thét ca

Ta thét dương trùng dương – Bão Ta thét vân điệp vân – Giông Ta thét ta ảnh lồng bóng Ta thét ta. Đau!   Vạn khối thét tuôn tràn mặt đất Trùng dương xa uất ức đọng hồn đau Mặn hơi máu, mặn hơi đời kiếp kiếp Đứt gãy thôi, tầng vực thẳm vô minh   Ta thét máu cuộn sóng tràn Ta thét mây vỡ tình tan Ta thét ta thấm đời thế tục Ta thét ta. Hoang!   Nén tiếng thét giữa

Đôi mắt tôi

Có những thế giới tôi dạo bước Chẳng ai lai vãng Họ lờ đi như không có trên đời Hai con mắt bịt hai thôi còn một Giả ngắm nhìn nhân gian ở cõi kia Kẻ vô lý trí thấy tất thảy Chẳng hiểu gì tất thảy Lao và lao và lao và lao Nào có sao Lạc vào vô vàn thế giới Xoá nhoà bản thân thành hạt bụi Đúc nên tầng tầng thế giới   Tôi yêu đôi mắt tôi Lý trí tôi

Lời biển

Sóng sánh đại dương buồn thế sự Có những áng mây thưa chẳng bện hình hài Và tiếng biển trời vọng vọng bên tai Đã bao phen nương dâu bãi bể Lớp lớp đổi thay Sóng vỗ bờ Ta say ngất chiều nay Nghe gió lùa nơi tà váy Mơn man thịt da Thế sự buồn chẳng nói Chỉ im lặng mây bay Gió chuyển mình Động một cuộc tình non non nước nước Ta không có những câu thơ vần điệu Để luồn sâu

Mài bút đêm…

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.Đặng Dung Vẩy chữ run đêm Vẩn mây váng trời vừa xáo động Vẫn ta đây, vẫn ta đây, ta đây In bóng tường nam một vệt dầy Nét thủy mặc phác sầu đêm nay Vắng một điệu nhạc Lặng một chòm thơ Vuốt sợi mực dài bạc bi ai Niềm đêm thăm thẳm kiếm ai mài Trăng tà đâu nhỉ, hoa chợt rụng Rũ nhàu cánh mỏng xác ai đau Này là

Nhàm chán mang tính thời đại

Tôi đã mệt Những vần thơ nhàm chán Thế gian buồn bỏ tôi lại cõi không Trời đã hết những tia vàng héo hắt Nhân loại cười có thấy mỏi miệng chăng?   Lời vụn quá Thời đại vụn Bụi mịt mù, thành phố vỡ tả tơi Mưa ướt sũng đôi chân người lạnh lẽo Nóc nhà cao Rách nát dải sương mờ   Những vần thơ câu chữ gãy làm đôi Thần bạc nhược vuốt ve cơn yếu đuối Có một bầy nhà thơ