Home Sáng tác mới Chải tóc heo may

Chải tóc heo may

Chải sợi tang thương rớt mưa
Lơ thơ tơ tóc
Thiếu phụ ngả thu
Lá vàng gói mùa
Sương điểm đô thành phế

Chải sợi thời gian rụng
Ai nâng niu nỗi đau
Màu khẳng khiu cây gẫy
Nhựa ứa sầu
Hồn phế đô thoảng mơ

Ta đi vào quá khứ
Mây viễn xứ giăng giăng
Tóc trải dài phế tích
Cuộn hồn thu ngàn năm

Khinh nhẹ lướt phố mây
Tóc lộng gió heo may
Người đời bước về đâu, trôi về đâu
Ngàn năm có mỏi?
Có nghe hồn gió về?

Ta rũ tóc đêm thâu
Tang thương nhạt màu
Sương xanh xanh
Khói xanh xanh
Tóc thanh thanh
Phế đô lồng hư ảnh

Tóc triền miên vương quá khứ
Lọn thời gian quấn quít khói kinh kỳ
Ta chải rồi sao?
Mượt như suối
Nhẹ như mây
Mây suối rồi sao?
Thời gian rối tâm can ai người gỡ
Buông tay nghe gió lặng cuối chân trời…

Ta ngủ chìm phế đô ơi
Lá vàng khô. Đời rụng rồi

 

Hà Thủy Nguyên

Ta đành lỗi hẹn cùng người nhé

Ta đành lỗi hẹn cùng người nhé Cố nhân ơi Ta đã lạc vần thơ Một lời hẹn đã lạc trong tiền kiếp Ô Thước kia, thôi vỡ vụn cho rồi   Ta đành lỗi hẹn cùng người nhé Sông Ngân cuồn cuộn sóng mệnh trời Cố nhân ơi Hứng thơ chiều đã cạn Hai tinh cầu xin xích lại cùng nhau   Cố nhân ơi, người là ai thế nhỉ Người có nghe gió lạnh đang gào Nơi ải bắc vong hồn thét gọi

Giấc bình yên

Những mùa thao thức Tôi ghé qua tim người Tìm một chút bình yên À ơi dịu lại cơn điên Những thiên đường sụp đổ Chỉ lòng người gào thú dữ Lãng quên đời Cơn say máu cuồng phong Và chỉ còn đôi ta Người và tôi Nay đã ngủ rồi Trong tình yêu không định nghĩa   Mùa lại mùa đã mấy mùa nhân loại Xác phàm thay chẳng giải thoát hình hài Ta và người mắc kẹt nơi đây Nơi tình yêu vĩnh

Gió mưa

Ghim mưa Khoảnh khắc Hải hồ Ô cửa sổ mờ hơi Nụ hôn Đọng môi Mưa gió Lênh láng tự tình Sân chùa gió nổi Ướt đầm kinh đêm Chuông chùa khơi niềm tục Bung cánh rụng Hoa một đêm mưa Hứng khởi Da thịt một đêm mưa Tình Quay cuồng đắm chìm mưa gió Bên kia mưa là mưa Cao hơn gió là gió Sâu hơn tình là chi? Nhân gian nay đã ướt tình chưa?   Hà Thủy Nguyên

Môi mấp máy

Mềm môi mấp máy mướt mơ mùng Mộng cảnh trùng trùng bóng thời buông Có ta thủng thẳng thêm hoang vắng Cả một trần gian điệu gió chùng Vén chăn thôi hở sầu biền biệt Ôm chàng thiên hạ cạn lời mê Đung đưa con lắc thời gian lặng Vạn vật ngân gầm dưới đáy khe Vệt trời vào độ mộng hóa hơi Miết thịt da vào giữa trùng khơi Ái ân một khắc si tâm niệm Thả vào thương nhớ mấy mươi đời Hà

Lạc

Trúc Cổ thi mảnh Đôi bướm xanh Lạc lạc Thành phố thoảng thơ bay Trúc xinh, trúc xinh Nhã dáng hình Ta viết một điệu tình Nay ai nghe đâu Mây qua kẽ trúc mảnh khảnh ngón Níu Mây trôi Gió nổi hương thanh đạm Nay ai dừng chân Những cố nhân đã quen mùi phàm tục Lạc lạc Một vần thơ lạc nhịp Điệu thành phố giao hưởng bất tuân Trúc xinh lạc dáng hình Giữa hàng cây không thẳng Không mảnh khảnh níu