Home Sáng tác mới Điệu tình

Điệu tình

Tôi sẽ hát điệu tình réo rắt

Khi nhân gian quỳ mọp dưới tượng thần

Chúa lạnh lẽo héo khô như xác tục

Phật ngoảnh đầu rũ nhân loại sau lưng

 

Điều tình vang vang

Sông núi vọng

Hoa bung cánh gió giữa thượng ngàn

Mồ cũ nảy xuân bên luống cỏ

Khói hương ướt đọng giọt mưa tình

 

Điệu tình mênh mang sáu cõi

Lắc lư vòng xoáy luân hồi

Giọt thời thời rơi đêm tịch mịch

Sực tỉnh chiêm bao, khép mộng đời

 

Tiếng ai ngân vang rẻo núi

Tiếng ai sa vực hư vô

Nhịp ai lớp lớp trầm luân sóng

Tình ta thinh lặng

Vô thanh

 

Ta chỉ còn đây ta với ta

Mênh mang tình tỏa khắp sơn hà

Hai tay buông thõng nhìn thiên hạ

Lưng tựa non cao ngóng sông xuôi

 

Tình tang tình tang

Ta gảy điệu

Tình người loang loang động niết bàn

Tang hải dập dềnh cơn hồng thủy

Chúa bặt im lời

Phật động tâm

Thần tiên vứt phận đời cứu độ

Nếm trái nhân gian 

Đọa trần ai

 

Ai thay ta gảy tình điệu cũ

Cho ta say một giấc trần gian

 

Hà Thủy Nguyên

Động tình

Đắm mưa sa, lạnh gió Thơ vu vơ đậu hờ cơn mơ dằng dặc Nghe nước chuyển lòng rung Mà ta vẫn thong dong viết đôi dòng lỗi nhịp Sơn khê ướt mộng mưa tịch tịch Đêm u nhàn bước biến loạn lại qua Ta là mây động trời sấm đổ Và trời cũng tuôn thơ Ru mưa bên trời ai xa ai Gối tay ai mộng vắn lại dài Chiếu chăn ngai ngái Xa xưa bén mùi Ta còn trần ai hết một ngày

Giấc bình yên

Những mùa thao thức Tôi ghé qua tim người Tìm một chút bình yên À ơi dịu lại cơn điên Những thiên đường sụp đổ Chỉ lòng người gào thú dữ Lãng quên đời Cơn say máu cuồng phong Và chỉ còn đôi ta Người và tôi Nay đã ngủ rồi Trong tình yêu không định nghĩa   Mùa lại mùa đã mấy mùa nhân loại Xác phàm thay chẳng giải thoát hình hài Ta và người mắc kẹt nơi đây Nơi tình yêu vĩnh

Gió mưa

Ghim mưa Khoảnh khắc Hải hồ Ô cửa sổ mờ hơi Nụ hôn Đọng môi Mưa gió Lênh láng tự tình Sân chùa gió nổi Ướt đầm kinh đêm Chuông chùa khơi niềm tục Bung cánh rụng Hoa một đêm mưa Hứng khởi Da thịt một đêm mưa Tình Quay cuồng đắm chìm mưa gió Bên kia mưa là mưa Cao hơn gió là gió Sâu hơn tình là chi? Nhân gian nay đã ướt tình chưa?   Hà Thủy Nguyên

Chải tóc heo may

Chải sợi tang thương rớt mưa Lơ thơ tơ tóc Thiếu phụ ngả thu Lá vàng gói mùa Sương điểm đô thành phế Chải sợi thời gian rụng Ai nâng niu nỗi đau Màu khẳng khiu cây gẫy Nhựa ứa sầu Hồn phế đô thoảng mơ Ta đi vào quá khứ Mây viễn xứ giăng giăng Tóc trải dài phế tích Cuộn hồn thu ngàn năm Khinh nhẹ lướt phố mây Tóc lộng gió heo may Người đời bước về đâu, trôi về đâu Ngàn

Môi mấp máy

Mềm môi mấp máy mướt mơ mùng Mộng cảnh trùng trùng bóng thời buông Có ta thủng thẳng thêm hoang vắng Cả một trần gian điệu gió chùng Vén chăn thôi hở sầu biền biệt Ôm chàng thiên hạ cạn lời mê Đung đưa con lắc thời gian lặng Vạn vật ngân gầm dưới đáy khe Vệt trời vào độ mộng hóa hơi Miết thịt da vào giữa trùng khơi Ái ân một khắc si tâm niệm Thả vào thương nhớ mấy mươi đời Hà