Đắm mưa

Thôi đã hết mơ rồi

Mưa chưa dứt, mưa ơi

Tình vẫn động, tình ơi

Sợi tơ trời lơi lơi…

 

Thôi đã hết mơ rồi

Đôi cánh tình đã khép

Lẳng lặng nhìn đời trôi

Mưa rơi rơi, chưa dứt

 

Ta lang thang trong mơ

Mơ lang thang trong đời

Đời lận đận dưới mưa

Mưa lận đận nên thơ

 

Đắm mình, căn phòng trống

Mơn man vuốt tơ tình

Thơ rơi rơi là mưa

Thơ lơi lơi là mơ

 

Người thơ lạc trong mơ

Đời thơ đắm trong mưa

Đôi cánh tình lơi lả

Uốn mây xoay điệu mưa

 

Mưa trời có lúc dứt

Mưa thơ dứt đâu mà

Mưa tình miên man kiếp

Mưa mơ thành cõi mưa

 

Hà Thủy Nguyên

Thơ rơi

Đêm lạnh thờ ơ trăng mơ biên tái Ngựa nện vó hồng hoang lục lạc rung hoài Lồng lộng hải hồ Kẻ đi gối mỏi Vỗ rượu bầu ca vọng trời tây Đêm nay một cuộc say say la đà trăng gió ảo Tay bện mây níu thời gian đọng lại Tôi sợ vầng dương rực cháy Thiêu rụi một chút say này Trời tây vệt sao hằn Tôi cười vang sằng sặc Đêm trăng đã tới hồi cuồng quay Vũ điệu không loạn nhịp

Trường ca mây

I- Mây ầm ào vạn trượng khơi xa Ta thức dậy lòng hải hồ chôn chặt Những anh hùng gác lại cung kiếm cũ Cũng về đây vờn múa thức mây lồng và thời gian chao đảo nhịp thần ca Giữa ta bà   In bóng thời trôi trập trùng muôn vận kiếp Nghiệp tang bồng nghiêng bầu trút rượu say Đêm mưa gió đã thành cơn chưa nhỉ Hay một thoáng phù du chưa ướt cuộc sơn hà Chỉ tiếng mây gầm đêm nay

Ủ men thơ

Ta vuốt một chùm thơ đã cũ Trên cây đời tàn úa suốt thiên niên Ai kẻ vãng lai mùa quá khứ Mang về đây trọn vẹn cả màu thơ   Lạc bước nơi u ngục Đếm lá rụng lá tàn Ép chùm thơ quá khứ Cho lên men thời gian Hơi men say thế giới Cho thế giới quên buồn Cho buồn vương u ngục Cho ngục quên cơn điên   Ai thương kẻ điên nơi đáy ngục Hận nhân tình nên hồn loạn

MƯA TRĂNG

Trăng trắng mưa Trăng rơi Trăng rơi Tàn mùa   Trăng trắng đêm Trăng ảo hóa Mùa lên dây Gẩy điệu tàn thu   Điệu rơi Điệu rơi Thơ ngưng ý đọng Đàn gọi mưa trăng Ta gọi Đời   Đời thấm trăng trắng mưa Ta đàn Đời lên thơ Ta rơi Đời nghe thu Đời ảo ta một kiếp Ta ảo Đời trăng ơi   Mưa trăng rơi Mưa trăng trắng Đời, thơ ơi   Hà Thủy Nguyên

Mất

Lặng Náu mình đêm ca dao Í ơi dải lụa đào Phơ phất Phiên chợ chiều ký ức tan hoang Bóng em bóng anh loáng thoáng Cơn mơ thôn dã Chẳng bao giờ thôi chẳng bao giờ nữa Phôi pha… Đã chôn vùi dưới con đường tít tắp Bất tận tham lam Đông đặc nặng bá quyền Con chuồn chuồn gãy cánh Lộn cổ xuống ao Gặp cánh cò lạc nhịp Ao xưa Còn đâu Những chiều bâng khuâng nỗi nhớ Lạc đâu tiếng vịt