Home Sáng tác mới ĐÊM TRĂNG HÓA THẠCH

ĐÊM TRĂNG HÓA THẠCH

Ấy ai che mặt mùa thu trước

Có lại gần đây trong thinh không

Có nghe đêm lạnh đang hổn hển

Cùng vén rèm trăng lộ điệu tình

 

Ấy tóc xõa ngang bờ vai thõng

Ân ái cố cung nửa vẹn toàn

Ly rượu láng lênh bờ thực tại

Hợp cẩn luân hồi, tình nhập trăng

 

Nhoẻn nửa miệng cười, trăng ấy trăng

Ứa nhựa phiêu linh đến cõi hồn

Âm linh lảo đảo say tình mới

Nghĩa địa trầm tư, ma họa thơ

 

Ô kìa!

Một chuỗi thời trăng lơ lửng trôi

Gió ảo đêm nay đã lặng rồi

Đợi vần thơ dứt, ma siêu thoát

Trắng tinh trăng dãi bãi mồ hoang

 

Ô kìa!

Tim ai đang nức nở

Máu ai cuồn cuộn sóng xuân tình

Ngực ai phập phồng hơi phong nguyệt

Ta ngậm hồn ai đêm ngất ngây

 

Đêm trăng tĩnh tọa trong vĩnh cửu

Hóa thạch thơ rồi

Tình thăng thiên

 

Hà Thủy Nguyên

(Một đêm trăng khuyết)

Vết sao di

Mây chuyển vân vân sắc ảo mờ hoan ca tinh cung rộn nhịp vũ Điệu hờ chầm chậm vệt sao di À ơi ma mị Ơi à hoang sơn Động âm âm u u cõi sương thanh độc nhân buông câu cuộc cờ bất động Loang loang loáng dương quang tóc xòa xiêm y thõng vận nhân sinh Chàng chải suối mây vấn nụ hôn Ta vén lụa trăng hở da ngà Ái ân cuồn cuộn Ngân Hà Chiếu chăn bén hương sa Nhịp nhịp

Lễ bái xuân

Mây mẩy mầm trăng nhúSữa trời đượm mây giăngThiều ca vừa chuyển khúcSóng thiên hà ngân loang Cựa quậy giọt tìnhVừng dương nhấp nhôBén hơiTÌNH đọng Bốn bề tinh cầu khua loạnRập rình Em vừa nẩyAnh vừa mênh mông Xịch động tầng khôngÁi ân nhịp này say mộngMuôn trùng thế giới váng tâm tưLuân hồi chuyển bước nào định trướcNhịp mới chân tâm trót dẫm hờ Hà Thủy Nguyên *Viết khi xem "The Rite of Spring" của Igor Stravinski "The Rite of Spring" (Le Sacre

Tôi và mặt trời

Nước non loạn nhịp Hờ Mê đắm Một làn nước mảnh Đã xa khơi Tôi ngẩng đầu chẳng thấu nhịp đời Và sẽ gục Vệt hoàng hôn thẫm máu Mặt trời hồng, mặt trời hồng mọi nẻo Giật dây đời Điên loạn Bước theo Và điên loạn giương cung vào vô vọng Mặt trời cười Nhân loại rực cháy thui Tôi xếp cây cung vào hộc kín Quay lưng Chẳng ngóng mặt trời tàn Mặt trời níu tôi lời vô vọng Vì tôi là mênh

Vũ trụ thơ

  Bóng tạt ngangKý ức mập mờRỏ chút thơ một cơn ngẩn ngơ nghe bước đời đi mãi chẳng qua chặng đường xa Một khúc thơTriệu hồi bóng mờ vết dấu tang thươngNày thi sĩChớp hàng miVà nghe chạm lên thanh âm thật khẽ Nhòa bầy ma lẩm cẩm đói một trận bayĐói một khắc nghiêng nghiêng thế giới sayĐói cơn nứng tình loạn dụcRồi cũng nhòa dần trang giấyTrắng tinh khôiHận cũng tan rồiKim Thủy Mộc Hỏa Thổ rồi TảNghiêng nghiêng ngả ngả khói

Nằm xem sao rụng

Tôi sẽ đi đâu bên ngoài thế giới Vô biên quá ngàn vũ trụ xoay vần Bản đồ sao đã đốt Tới tận đâu cho gột sạch cơn điên   Tôi là "hoàng đế của vũ trụ vô biên" Nhưng chẳng thể mỉm cười qua vận số Dòng định mệnh xoay vòng không điểm đến Tôi mơ màng nghiền ngẫm vệt sao sa   Hôm nay tôi quá bao la Dải tinh tú lốm đốm màu cảm xúc Có một tôi ẩn mình phòng vắng