Nước non loạn nhịp
Hờ
Mê đắm

Một làn nước mảnh
Đã xa khơi
Tôi ngẩng đầu chẳng thấu nhịp đời
Và sẽ gục
Vệt hoàng hôn thẫm máu

Mặt trời hồng, mặt trời hồng mọi nẻo
Giật dây đời
Điên loạn
Bước theo
Và điên loạn giương cung vào vô vọng
Mặt trời cười
Nhân loại rực cháy thui

Tôi xếp cây cung vào hộc kín
Quay lưng
Chẳng ngóng mặt trời tàn
Mặt trời níu tôi lời vô vọng
Vì tôi là mênh mông

Tôi hờ nghe tàn lụi
Tôi hờ nghe tiêu tan

Tôi gối đầu điêu tàn
Chẳng cần điều vĩnh viễn

Đời tôi hờ quá nhẹ
Chẳng ghi dấu trần gian
Mặt trời hờ quá nhỏ
Tinh cầu giữa vô vàn

Hà Thủy Nguyên

Posted by
Tagged:

Leave a Reply

Your email address will not be published.