Home Sáng tác mới KHẢI HUYỀN CA

KHẢI HUYỀN CA

Gom mây kết hư ảo

Lướt phím đàn tơ trăng

Rung rung bạch ngọc choáng

Cuộn hồn mơ đại phong

 

Lang thang vạn hồn cổ

Tan tác mệnh vô thường

Máu tuôn dòng thác lũ

Vẩn đô thành mây vương

 

Kìa bãi hoang cát thốc mờ

Tòa cấu trúc trơ trơ xương lạnh

Khói tử thi ngùn ngụt đô thành…

 

Tung cánh thiên thần, vong quốc tận

Gẩy đàn tiên hạc, cố nhân tiêu

Đáy cát lăn tròn miền thực tại

Vỡ rồi, vỡ rồi

Huyễn cảnh tàn…

 

Này kẻ lãnh chúa gánh địa cầu

Này ả lăng loàn thả lưới yêu

Này lũ mọt dân mùa hoang mọi

Này gã hận đời nhại thanh cao

Quằn xác thối

Huyết thủy dâng

Cát cuộn vệt hùng ca ầm ầm gió thốc

Chôn vùi nhơ bẩn xuống hư vô

 

Xoáy, xoáy, xoáy

Nuốt trọn đàn xác thối

Hủy chúng sinh về cát bụi đại hoang

Thiên thần khóc

Hạc tiên cười nhoẻn miệng

Hòa điệu chung cổ khúc Khải Huyền Ca

 

Hà Thủy Nguyên

Ta lạc vào xa vắng

Ta lạc vào xa vắng Trập trùng thức mây lồng Ai đợi ta cõi sống Nhịp luân hồi vang vang…   Ta lạc vào xa vắng Ai kẻ đóng vai ta Uốn éo một khúc ca Ta có về chăng nhỉ ?   Ta lạc vào xa vắng Kìa là mộng hay đời Nhân thế một kiếp chơi Biết nên đi hay ở ?   Ô kìa cổ mộ ngàn năm vắng Ô kìa cố nhân như bóng mây Ta đợi ta Bụi hồng dương quang lấp

Người mặt lạnh

Có một mùa thơ vào độ úa Tình ca đứt nhịp Dở dang Cơn khóc lóc nuốt sâu Rượu cay cay quặn đau Người mặt lạnh Lạnh nụ cười Lạnh bờ môi Nén mưa tầng mây xám   Người mặt lạnh đi qua phố phường u ám Con phố dài ai ngoảnh bước nhìn ai Lời thông thái rơi tàn như lá Mắt lạnh rồi Khô héo rượu Khô lời yêu Sao rụng giữa linh hồn   Người mặt lạnh trôi trên thiên hà Tinh

Trên dây

Tôi đi trên dây...trên dây...trên dây... Đu đưa mây bay Cánh gió Hai vai nhẹ gánh trắng đen Chỉ những món nợ đuổi đeo Nào bao giờ bén gót Từ trên dây, tôi thấy Những kẻ mơ tưởng trên mây Nhưng chân lụt bùn đen Và lo toan ngập mặt Những cột khói cao trắng phớ Nhả bụi đen Những khuôn mặt chân thánh Thiện lành Và trái tim thối rữa úa đen Những thành phố lên đèn Để trốn bóng đêm. Sợi dây này

Biển lặng ta hát điệu câm

Biển lặng Buồn Ta mênh mang Nghêu ngao khúc hát câm Sau lưng, ô kìa, điêu tàn   Ửng làn vàng gió lạc Có bầy người quá khứ Lẫn lộn giữa xa hoa Thành phố điêu tàn Ánh đèn lộng lẫy Lầm rầm lời ký ức Gọi ta ư?   Các ngươi nghe chăng Bụi điêu tàn phủ kín trăng Thành phố đóng băng Nơi con tim đã thôi thổn thức Nơi đôi mắt đã ngưng tìm kiếm Ta điêu tàn chưa? Nỗi buồn ta

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên