Home Sáng tác mới Lời cơn bão

Lời cơn bão

Sấm động biển xa
Trời chuyển màu điềm lạ
Cơn sóng cuộn trào
Nhấn chìm cơn điên dân tộc
Có bầy san hô đợi chết
Đợi con mồi tiêu hoá
Đợi mình hoá đá
Chiếm nhân gian

Tôi bay nơi sấm sét đầu thế kỷ
Lùa bão thơ cho ướt đẫm sơn hà
Những tường thành của khô cằn linh giác
Vụn vỡ
Cát bay
Lắng đáy xa
Nơi đây có phải nhà?
Ôi những người xa lạ
Ngươi hoá san hô chăng?
Hay bầy rong nhơ nhớp
Kết thành tường chặn đứng gió mưa thơ…

Các ngươi vô hồn
Đẩy tôi lưu lạc
Tôi nào phải phù du trong lạc thú sắc màu thềm lục địa
Tôi nào muốn hoá mình thành một nhánh san hô đợi chết
Hay một cọng tảo vàng đại đoàn kết giữa ngàn khơi
Tôi – cơn bão xa lưu lạc chẳng thể vào nhà
Chúng sợ hãi lắm mỗi khi tôi gầm thét
Tiếng gầm ngày sáng thế vào mỗi khắc khải huyền

Tôi sẽ quét sạch những hơi nồng nhiệt đới
Mùi ô uế loài người
Con người vĩ đại ư?
Chẳng qua là bụi vụn
Từ bức tường trơ trọi vô linh

Sẽ một ngày tôi tan biến, có hề chi!
Từ đại dương bao la, tôi trỗi mình tái hiện
Như loài thuỷ phượng hoàng chưa từng trong truyền thuyết
Chết trong nước và sinh ra trong nước
Nhịp nhịp thơ gọi gió xoáy nơi đây
Và sấm động trời mây
Lại lao về biển cũ
Trong cơn vô thức
Dù đã quên nơi đó là nhà

Hà Thủy Nguyên

Túy ngạo sa trường

Lan mưa đêm chiếu ánh tịch liêu vất vưởng gió chạy đùa gót tuấn mã chinh thiên hạ Vẩy lời lời thơ kết vận mây giăng sắc cố nhân hội tụ giáp trụ mùa bão táp mưa sa Gầm cơn sấm động mé thành vong chuyển hồn rung thần bạt vía quỷ tan hoang Di mệnh số tinh cầu xoay biến loạn điệu vào nhịp mới lênh láng thời cơ tràn mấy cuộc mơ qua Lất ngất men say cười không tiếng ngắm đời trôi

Đêm đại mạc

Miên trường tung điệu xoay gió cátTrăng tơ một mảnh vỡ sơn hàMông mênh lòng trải cùng vô hạnÔ kìa trăng ánh vệt cát mơ Bốn ngàn thế giới nghe chừng vụnKết lại vào đây một thể tinhDạ quang đáy gió hoàng kim lộngLồng chút chân tâm dưới đáy hồn Vệt cát trôi mờ cố nhân phiêuNgà ngà trông bốn bể tiêu điềuĐô thành vãn bóng người xưa ấyChỉ chút thơ này với cô liêu Mà trăng chớm nụ à hoang lĩnhSa mạc sói tru

Lời biển

Sóng sánh đại dương buồn thế sự Có những áng mây thưa chẳng bện hình hài Và tiếng biển trời vọng vọng bên tai Đã bao phen nương dâu bãi bể Lớp lớp đổi thay Sóng vỗ bờ Ta say ngất chiều nay Nghe gió lùa nơi tà váy Mơn man thịt da Thế sự buồn chẳng nói Chỉ im lặng mây bay Gió chuyển mình Động một cuộc tình non non nước nước Ta không có những câu thơ vần điệu Để luồn sâu

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Trường ca Thợ Săn

I- Ánh trăng Sâu hoắm tựa thời gian Quầng trăng vằng vặc Lực hút sôi trào Cơn điên trăng Khuấy động nhân tình Những chấn song hoen rỉ ứa đỏ Giam chúng tôi Hay giam trăng Dây thần kinh đang căng Mùi cơn điên thú dữ Chúng tôi giam mình trong lời tự thú Muôn vàn song sắt phồn hoa Thành phố ơi Có nghe tôi gầm thét Gọi rừng hoang thức dậy tận đáy hồn Tôi đã đi rất xa, Và xa Cánh rừng