Home Sáng tác mới Những tên đầy tớ của định mệnh

Những tên đầy tớ của định mệnh

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Gia nhập mọi cuộc chơi

Nhưng không thuộc về đâu cả

 

Khi băng đá tan dần trong màu đỏ

Và lửa rực rỡ sắc xanh vĩnh cửu

Khi sự sống và cái chết thành một

Ranh giới giữa Thật và Ảo cũng biến mất

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Chọn lấy cho mình một Định Mệnh

Tiếp tục mơ mộng trong tầng tầng lớp lớp các giấc mơ…

 

Không thể chọn cho mình điểm kết

Cũng không biết được đâu là điểm khởi đầu

Chúng ta cứ mỗi lần định hình

Lại một lần vô cấu trúc

Chúng ta- những tên đầy tớ của Định Mệnh

Đã được Định Mệnh sắp đặt quá nhiều định mệnh

Và mọi sự xê dịch của các vì tinh tú

Cũng chỉ là ảo ảnh nơi tận cùng giấc mơ

 

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh

Gia nhập mọi cuộc chơi

Nhưng không thuộc về đâu cả…

(2013)

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Lời biển

Sóng sánh đại dương buồn thế sự Có những áng mây thưa chẳng bện hình hài Và tiếng biển trời vọng vọng bên tai Đã bao phen nương dâu bãi bể Lớp lớp đổi thay Sóng vỗ bờ Ta say ngất chiều nay Nghe gió lùa nơi tà váy Mơn man thịt da Thế sự buồn chẳng nói Chỉ im lặng mây bay Gió chuyển mình Động một cuộc tình non non nước nước Ta không có những câu thơ vần điệu Để luồn sâu

Phúc âm sói lang thang

Trút bỏ những vai diễn tầm thường và giả dối Trút bỏ lớp mặt nạ đạo đức đớn hèn Móng vuốt cào ánh trăng ứa máu lả tả bụi vàng rơi Lóng lánh khung trời thẫm đỏ Ta lang thang, lang thang trong đêm, gặm đứt những nóc nhà, phủ trắng đô thành bằng màn sương huyền thoại Ta lang thang, lang thang trong rừng rậm, bấu chặt thảo hoa ướt đẫm sương đêm, say men nồng hơi sợ hãi của lũ người tanh hôi

Mưa ải bắc

Hãy để buồn dâng mưa đêm nay Riêng góc trời tây mây vương ải bắc Đêm rơi Đêm rơi Ánh trắng căn phòng vắng Cỗ máy vô hồn phản chiếu thế gian trơ   Tôi đã đi qua những giấc mơ Ướt đầm mưa quá cố Bóng người bên ta đêm nay Lướt qua như gió Sấm động cuối chân mây Cơn mơ hợp tan chưa dứt   Súng đạn đã cũ dưới cơn mưa Buồn biệt ly sao ngăn mộng bá quyền Chỉ có

Cổ nguyệt

Bừng tỉnh cơn mê sảng Cổ Nguyệt vén rèm trăng Quảng Hàn cung đổ nát Thế sự cũng tan hoang… Đục ngầu nhân thế tro tàn Vỡ vụn khuôn vàng thước ngọc Lầu vọng trăng lửa ngút ngàn Gỗ đá ăn mòn nhân loại Lũ bùn nhơ ô uế hoàng đài Dùi đục khoét hàng hàng cổ tự Dòi bọ đội mồ nhơ bẩn gác thi nhân. Cổ Nguyệt ta tỉnh mộng ngàn năm Lướt thướt rung vàng thế sự Trăng vọng nước Nước vọng