Home Trên truyền thông Mượn “Thiên mã” để nói về sáng tạo

Mượn “Thiên mã” để nói về sáng tạo

Khi nhìn lại “Thiên mã”, tôi nghĩ cuốn sách ấy không chỉ là một cuộc phiêu lưu dành cho các nhân vật, mà còn là cuộc phiêu lưu của tôi trong quá trình sáng tạo.

Năm 2009, khi bắt đầu viết “Thiên mã”, tôi vẫn còn khá trẻ, rất ngông cuồng. Dù tôi thích đọc về lý luận và phê bình văn học khá nhiều ở thời điểm đó, tôi vẫn thích để bản thân tránh xa các phương pháp viết quá bài bản hay những kỹ thuật phức tạp. Thậm chí, tôi gần như không làm dàn ý chi tiết trước khi viết (đến giờ vẫn như vậy). Tôi chỉ mang theo trong mình một cảm giác rất mạnh rằng mình muốn tạo ra một thế giới khác, một thế giới nơi trí tưởng tượng được tự do vận động.

Và rồi trong quá trình viết, tôi nhận ra một điều rất đơn giản nhưng lại rất quan trọng: muốn viết thì phải thật sự VIẾT. Nghe thì có vẻ hiển nhiên, nhưng trước đó tôi cũng từng có những lúc dành rất nhiều thời gian để nghĩ về ý tưởng, nghĩ về cấu trúc hay tưởng tượng đủ thứ trong đầu mà chưa thật sự bước vào trang giấy. Nhưng “Thiên mã” khiến tôi hiểu rằng chỉ khi bắt đầu viết, thế giới của tác phẩm mới thực sự mở ra.

Có những đoạn tôi viết trong trạng thái rất kỳ lạ, giống như một “giấc mơ khi thức”. Mình vẫn đang sống trong đời thực, vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng đồng thời lại sống trong thế giới của những ngôi đền cổ, những cuộc phiêu lưu, những cánh đồng rộng và chú thiên mã có tên Thần Thoại. Tôi nghĩ có lẽ nhiều người viết đều từng trải qua cảm giác ấy: nhân vật và không gian tưởng tượng dần trở nên sống động đến mức mình không còn hoàn toàn “điều khiển” chúng nữa, mà giống như đang đi theo chúng.

“Thiên mã” cũng khiến tôi hiểu rằng trí tưởng tượng cần được tin tưởng. Có những ý nghĩ ban đầu tưởng như rất viển vông hoặc “không hợp lý”, nhưng nếu mình vội vàng gạt bỏ chúng chỉ vì sợ kỳ quặc, có thể mình sẽ đánh mất điều thú vị nhất của sáng tạo.

Nhưng đồng thời, tôi cũng nhận ra viết văn không chỉ đến từ trí tưởng tượng. Trong thời gian ấy, tôi đọc rất nhiều về thần thoại Hy Lạp, các nền văn minh cổ, đời sống tâm linh Ấn Độ, nhưng bên cạnh đó, tôi cũng sống, quan sát và lắng nghe rất nhiều điều từ đời sống xung quanh. Tôi nghĩ người viết khó có thể chỉ đóng kín mình trong một căn phòng. Người viết cần đi qua cuộc sống, gặp gỡ con người, cảm nhận thiên nhiên, đi qua những vui buồn và cả những mâu thuẫn của chính bản thân mình. Rất nhiều điều sau này xuất hiện trong văn chương thực ra không đến từ việc “nghĩ ra”, mà đến từ những gì mình đã thật sự cảm thấy.

Có lẽ “Thiên mã” cũng là cuốn sách khiến tôi dần hiểu rằng kỹ thuật không phải là điều quan trọng nhất ở thời điểm bắt đầu viết. Nếu quá lo lắng về thủ pháp hay cố gắng viết cho thật “đúng”, người ta rất dễ đánh mất sự hồn nhiên ban đầu của trí tưởng tượng. Sau này tôi nghĩ nhiều hơn về cấu trúc và kỹ thuật, nhưng ở thời điểm viết “Thiên mã”, điều quý nhất với tôi chính là cảm giác được tự do đi theo dòng tưởng tượng của mình.

Và có lẽ đến bây giờ tôi vẫn nghĩ điều đẹp nhất của văn chương là khả năng giữ cho con người còn có thể mơ mộng, không phải để trốn khỏi thực tại, mà để đời sống không trở nên quá khô cứng và đơn điệu. Có lẽ vì thế mà khi nhìn lại “Thiên mã”, điều tôi nhớ nhiều nhất không phải là mình đã “viết ra” điều gì, mà là trong quá trình ấy, tôi đã học cách tin hơn vào trí tưởng tượng, vào cảm xúc và vào chính hành trình viết của mình.

 

Tìm hiểu thêm về cuốn sách “Thiên mã” – Hà Thủy Nguyên

Long Điểu truyện – Chương mở: Đất thiêng

Lịch sử không ghi lại câu chuyện này, thần thoại không người kể lại, thế nhưng những gì đã xảy ra sẽ không thể bị xóa. Nhân loại có thể quên, nhưng có những nỗi đau không thể phai mờ, có những giây phút thống khoái không thể tan biến. Bởi thế, thời đại này, câu chuyện này vẫn cần ai đó kể lại. Kẻ không biết có thể coi đó là huyễn mộng. Người biết sẽ nhận ra mình giữa trùng trùng kiếp kiếp.

Long Điểu truyện – Chương 4: Phủ Trấn Tây mờ sương

Hoàng Tế Thiên sau khi vứt hết số thuốc bổ mà Vương Minh mua về cho Thái Sơn uống thì hàng ngày đều phải vận công điều khí cho cậu bé. Sinh lực bị tổn thương sao có thể dùng thuốc để chữa trị được. Thuốc chỉ là chữa trị bên ngoài, điều khí mới là cách trị tận gốc. Nhưng hiềm một nỗi, năng lượng của Hoàng Tế Thiên không đủ để trị  cho Thái Sơn. Chàng nguyện học nghề y để chữa bệnh

Tâm trái đất – biểu tượng tinh thần trong “thiên mã”

Một trong những không gian quan trọng nhất trong “Thiên mã” là “tâm trái đất”. Và điều khiến tôi xúc động là một phần của chương viết về nơi này đã được đưa vào sách giáo khoa Ngữ văn lớp 7. Nhiều người thường nghĩ “tâm trái đất” trong truyện chỉ là một địa danh giả tưởng dành cho phiêu lưu kỳ ảo, nhưng thực ra, khi xây dựng hình ảnh này, tôi đã đặt vào đó rất nhiều suy nghĩ mang tính triết học

Long Điểu truyện – Chương 2: Sói hú rừng Bạch Tùng

Lúc này là độ vào thu, rừng Bạch Tùng mờ hơi sương bao phủ. Tuy tuyết không rơi nhưng một lớp mù trắng như giải lụa nhẹ tang bủa vây. Lấp ló trong màn sương là những cây tùng vươn thẳng đứng. Màu xanh của tùng vẫn mơn mởn trước lạnh giá dù đang dần vào độ úa tàn. Ẩn dưới lớp lớp mây mù ấy là quân đoàn bất bại của nghĩa quân Bạch Tùng. Họ đang đốt lửa nướng thịt voi rừng. Con

Long Điểu truyện – Chương 9: Máu phượng hoàng

Điểu Kinh đã yên ổn trở lại với sự lên ngôi của tân Điểu vương Điểu Lãnh Phong. Những bí mật của Điểu Linh Hoàng được chôn sâu cùng với oan khuất của Điểu Minh Hoàng để giữ cho danh tiếng của Điểu tộc không bị tổn hại, và cũng là để những kẻ đời sau không biết đến bí thuật giả mạo thể năng lượng phượng hoàng. Tử Bằng được giao cho Ô thị nuôi dưỡng, ẩn thân dưới một danh phận khác, để