Home Dịch thuật Dịch thơ TA ĐỘC HÀNH TỰA MÂY – WILLIAM WORDSWORTH

TA ĐỘC HÀNH TỰA MÂY – WILLIAM WORDSWORTH

Ta độc hành tựa mây

Phiêu bồng trên hẻm núi cao tới những ngọn đồi,

Trong phút chốc ta thấy một chùm

Một khóm. Hoa thủy tiên ánh vàng

Cạnh hồ nước, ngay dưới gốc cây

Vẫy gọi và nhảy nhót trong làn gió

*

Miên viễn tựa hồ ánh sao tỏa sáng

Và lấp lánh giữa giải ngân hà,

Chúng vươn tới sự vô cùng.

Dọc theo bờ vịnh:

Cả vạn người chứng kiến ta trong khoảnh khắc,

Ngất ngây trong điệu nhảy cuồng nhiệt

*

Những làn sóng cũng nhảy múa; nhưng

Chúng còn lấp lánh vui vẻ hơn gấp bội:

Nhà thơ không thể kìm sung sướng

Khi bên cạnh có tươi vui.

Ta đắm đuối, và đắm đuối, nhưng chợt nghĩ

Về điều tuyệt diệu đến với ta:

*

Thường thường, khi ta nằm trên trường kỷ

Trong trống rỗng hay thèm khát

Chúng ánh lên trong mắt ta

Đó là cực khoái của đơn độc

Thế rồi trái tim ta ngập đầy hoan lạc

Và rồi ta nhảy múa cùng khóm thủy tiên.

 

Thơ William Wordsworth

Dịch: Hà Thủy Nguyên


Bản tiếng Anh:

 

I wandered lonely as a cloud

That floats on high o’er vales and hills,

When all at once I saw a crowd,

A host, of golden daffodils;

Beside the lake, beneath the trees,

Fluttering and dancing in the breeze.

*

Continuous as the stars that shine

And twinkle on the milky way,

They stretched in never-ending line

Along the margin of a bay:

Ten thousand saw I at a glance,

Tossing their heads in sprightly dance.

*

The waves beside them danced; but they

Out-did the sparkling waves in glee:

A poet could not but be gay,

In such a jocund company:

I gazed—and gazed—but little thought

What wealth the show to me had brought:

*

For oft, when on my couch I lie

In vacant or in pensive mood,

They flash upon that inward eye

Which is the bliss of solitude;

And then my heart with pleasure fills,

And dances with the daffodils.

Ngủ quên

Ngủ quên gió cài mộng Mướt mát lá tiêu tiêu Thuyền ai từ viễn cổ Chở luân hồi thinh không Nâng tiêu vàng ửng làn sương khói Nép mày hoa vương bóng giai nhân Buông trăng buông nước rơi đầy Đây chàng du tử vuốt mây giữa dòng Thuyền ai lãng đãng ngàn năm mộng Rượu trầm luân chưa uống đã say say “Ta đợi chàng cuối xứ mây bay Rũ sầu nhân thế Trút bỏ áo nhân sinh Gối tay nhau mộng vắn mộng

Ngỡ ngàng khoái lạc, vội vàng như gió – William Wordsworth

Ngỡ ngàng khoái lạc – vội vàng như Gió Tôi loay hoay chia sẻ hân hoan này - Ồ! Cùng ai đây Mà Người, đã chôn sâu trong Hầm mộ lặng im, Nỗi đau ấy nào đâu phai mờ được? Tình yêu, tình yêu chân thành, hồi tưởng trong tâm tôi – Nhưng làm sao tôi quên được? Bằng sức mạnh nào, Dù chỉ trong giây phút thôi, Tôi đã tự huyễn trong mù quáng Trước mất mát đau thương? - Ảo tượng quay về

Tự khúc hồ ly

Ha ha Ha ha Ha ha ha Nghiêng trận cười Điêu tàn loài người Điệu hồ ly quay cuồng cõi xa vời   Ta bày cuộc chơi Đâu nào loài người Khoác bào trăng – văng vẳng đồng cổ vọng Cởi thực tại – lồng lộng hàn phong phiêu Xác hoa bay bay mùa mạt thế   Này ta nốc vò rượu độc Máu cuộn trào cơn lốc ào ào Hồn hỡi hồn gào Hộc máu sử thi   Đâu nào loài người Cưỡi cuồng

Vạn vật lụi tàn – Lord Alfred Tennyson

Sông xanh hòa điệu thủy lưu Dưới mắt tôi Gió nam ùa lồng lộng Cao trên trời Lớp lớp mây bạc nổi trôi Mỗi trái tim đập nhịp hoan ca sáng tháng Năm rực rỡ Ngập tràn lạc thú: Thế rồi vạn vật cũng lụi tàn Suối sông ngừng chảy Gió ngừng thổi Mây ngừng trôi Tim ngừng đập Vì vạn vật tới lúc tàn lụi Vạn vật lụi tàn Mùa xuân nào quay lại Ôi, hư vô! Cái chết đợi rồi Kìa! Bạn bè

Khúc tự tình tân hôn – Thơ Edgar Allan Poe

Nhẫn đã trên tay rồi, và vòng hoa trên vầng trán; lộng lẫy trang sức lụa là đều an bài đúng chỗ Và giờ đây hạnh phúc xiết bao. Và chàng yêu tôi đắm say; Thế mà, khi chàng lần đầu thốt lên thề nguyện lòng tôi sóng cuộn trào - bao ngôn từ như chuông báo tang, Và lời lẽ tựa ai đang ngã xuống trong trận chiến dưới thung, Và ai kẻ hạnh phúc giờ đây. Nhưng chàng đã cất lời an ủi,