Home Dịch thuật Dịch thơ Ngõ mưa – Đới Vọng Thư

Ngõ mưa – Đới Vọng Thư

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên

Mở bung ô giấy dầu, lẻ bước
Phảng phất nơi xa ngái, vời vợi
Hiu hắt trắng ngõ mưa rơi
Ta mong mỏi ngóng chờ
Một dáng hình như đóa đinh hương
Nàng tựa như tủi lại như hờn.

Nàng đấy ư
Dung nhan nàng dáng vẻ đinh hương
Hương thơm nàng ngát vẻ đinh hương
U sầu nàng đượm dáng đinh hương
Tủi hờn nơi ngõ mưa
Lại phảng phất nhớ thương.

Nàng phảng phất nơi mưa trắng quạnh hiu
Ô giấy dầu ngõ mưa
Đơn độc như ta
Cũng đơn độc như ta
Âm thầm bước ngập ngừng
Cũng âu sầu, lạnh lẽo, thê thương.

Nàng lặng lẽ tới gần
Tới gần, lại bước qua
Mắt ánh lộ một vẻ bâng khuâng
Nàng thoảng qua
Quẩn quanh như giấc mộng
Mênh mang hiu hắt quẩn quanh như giấc mộng

Thoảng qua trong giấc mộng
Vẫn một đóa đinh hương
Tôi thoáng gần nàng khoảnh khắc
Nàng lặng lẽ bước xa xăm, xa xăm
Xa xăm nơi bờ tường đổ nát
Ngõ mưa đã tận rồi.

Đường quanh quẩn mưa sầu
Nhan sắc nàng phai nhạt
Hương thơm nàng tản mát
Và ngay cả nàng, cũng tiêu tan
Ánh mắt đượm vẻ bâng khuâng
Đinh hương vẫn cứ buồn thương

Mở bung ô giấy dầu, lẻ bước
Phảng phất nơi xa ngái, vời vợi
Hiu hắt trắng ngõ mưa rơi
Ta mong mỏi ngóng chờ
Một dáng hình như đóa đinh hương
Nàng tựa như tủi lại như hờn.

*Đới Vọng Thư (1905 – 1950), là một nhà thơ Tượng Trưng của Trung Quốc. Ông là người đã dịch nhiều bài thơ của Baudelaire và Verlain sang tiếng Trung.

Nguyên tác:
雨巷
撑着油纸伞,独自
彷徨在悠长,悠长
又寂寥的雨巷,
我希望逢着
一个丁香一样的
结着愁怨的姑娘 。

她是有
丁香一样的颜色,
丁香一样的芬芳,
丁香一样的忧愁,
在雨中哀怨,
哀怨又彷徨;

她彷徨在这寂寥的雨巷,
撑着油纸伞
像我一样,
像我一样地
默默彳亍着,
冷漠,凄清 ,又惆怅。

她静默地走近
走近,又投出
太息一般的眼光,
她飘过
像梦一般地,
像梦一般地凄婉迷茫。

像梦中飘过
一枝丁香的,
我身旁飘过这女郎;
她静默地远了,远了,
到了颓圮的篱墙,
走尽这雨巷。

在雨的哀曲里,
消了她的颜色,
散了她的芬芳,
消散了,甚至她的
太息般的眼光,
丁香般的惆怅。

撑着油纸伞,独自
彷徨在悠长,悠长
又寂寥的雨巷,
我希望飘过
一个丁香一样的
结着愁怨的姑娘

Vạn vật lụi tàn – Lord Alfred Tennyson

Sông xanh hòa điệu thủy lưu Dưới mắt tôi Gió nam ùa lồng lộng Cao trên trời Lớp lớp mây bạc nổi trôi Mỗi trái tim đập nhịp hoan ca sáng tháng Năm rực rỡ Ngập tràn lạc thú: Thế rồi vạn vật cũng lụi tàn Suối sông ngừng chảy Gió ngừng thổi Mây ngừng trôi Tim ngừng đập Vì vạn vật tới lúc tàn lụi Vạn vật lụi tàn Mùa xuân nào quay lại Ôi, hư vô! Cái chết đợi rồi Kìa! Bạn bè

Tự khúc hồ ly

Ha ha Ha ha Ha ha ha Nghiêng trận cười Điêu tàn loài người Điệu hồ ly quay cuồng cõi xa vời   Ta bày cuộc chơi Đâu nào loài người Khoác bào trăng – văng vẳng đồng cổ vọng Cởi thực tại – lồng lộng hàn phong phiêu Xác hoa bay bay mùa mạt thế   Này ta nốc vò rượu độc Máu cuộn trào cơn lốc ào ào Hồn hỡi hồn gào Hộc máu sử thi   Đâu nào loài người Cưỡi cuồng

Ngủ quên

Ngủ quên gió cài mộng Mướt mát lá tiêu tiêu Thuyền ai từ viễn cổ Chở luân hồi thinh không Nâng tiêu vàng ửng làn sương khói Nép mày hoa vương bóng giai nhân Buông trăng buông nước rơi đầy Đây chàng du tử vuốt mây giữa dòng Thuyền ai lãng đãng ngàn năm mộng Rượu trầm luân chưa uống đã say say “Ta đợi chàng cuối xứ mây bay Rũ sầu nhân thế Trút bỏ áo nhân sinh Gối tay nhau mộng vắn mộng

TA ĐỘC HÀNH TỰA MÂY – WILLIAM WORDSWORTH

Ta độc hành tựa mây Phiêu bồng trên hẻm núi cao tới những ngọn đồi, Trong phút chốc ta thấy một chùm Một khóm. Hoa thủy tiên ánh vàng Cạnh hồ nước, ngay dưới gốc cây Vẫy gọi và nhảy nhót trong làn gió * Miên viễn tựa hồ ánh sao tỏa sáng Và lấp lánh giữa giải ngân hà, Chúng vươn tới sự vô cùng. Dọc theo bờ vịnh: Cả vạn người chứng kiến ta trong khoảnh khắc, Ngất ngây trong điệu nhảy cuồng

Ngỡ ngàng khoái lạc, vội vàng như gió – William Wordsworth

Ngỡ ngàng khoái lạc – vội vàng như Gió Tôi loay hoay chia sẻ hân hoan này - Ồ! Cùng ai đây Mà Người, đã chôn sâu trong Hầm mộ lặng im, Nỗi đau ấy nào đâu phai mờ được? Tình yêu, tình yêu chân thành, hồi tưởng trong tâm tôi – Nhưng làm sao tôi quên được? Bằng sức mạnh nào, Dù chỉ trong giây phút thôi, Tôi đã tự huyễn trong mù quáng Trước mất mát đau thương? - Ảo tượng quay về