Home Sáng tác mới Ta lạc vào xa vắng

Ta lạc vào xa vắng

Ta lạc vào xa vắng

Trập trùng thức mây lồng

Ai đợi ta cõi sống

Nhịp luân hồi vang vang…

 

Ta lạc vào xa vắng

Ai kẻ đóng vai ta

Uốn éo một khúc ca

Ta có về chăng nhỉ ?

 

Ta lạc vào xa vắng

Kìa là mộng hay đời

Nhân thế một kiếp chơi

Biết nên đi hay ở ?

 

Ô kìa cổ mộ ngàn năm vắng

Ô kìa cố nhân như bóng mây

Ta đợi ta

Bụi hồng dương quang lấp lóa

Lần dấu tơ duyên

Nhập hồn khúc ca xưa…

 

Ô kìa đời lao xao bỗng dừng trong tĩnh lặng

Ô kìa mộng mơ hồ bỗng tỉnh giữa đơn côi

Say ngủ chốn mây lồng

Nhân thế ta bỏ cuộc

 

Cởi vai diễn luân hồi

Khúc ca xưa ngưng bặt

Ta cười tan váng mây

Kìa giấc mơ dần tắt…

 

Hà Thủy Nguyên

Men ký ức

Kiếp người cạn Duyên phận tàn Ta say thêm chén nữa Nồng men huyết nhân sinh   Một kiếp trôi qua Ôi một kiếp trôi qua Cũng rơi tàn như nước Ai nhớ, ai quên, ai dốc cạn bầu ký ức Có ai kia ngoảnh mặt thế gian cười   Ta và người một thuở Bén lửa nhân duyên Ủ men tình ái Sống trọn kiếp bình sinh Lững lờ trôi xuôi dòng thời gian vô tận   Soi bóng thời gian Trùng trùng kiếp

ĐÊM PINK FLOYD

Rít một nhịp da diết Tru lời sói cô đơn Lạc bước thành phố lạ Đêm ma đi, ma đi Không mạch máu Cơn khát nhịp trống dồn Ta bóp vụn thế giới Vỡ ra những mảnh tường Ta nghiền kim cương vỡ Cho bay theo cuồng phong Hạt kim cương găm vào mắt Hạt kim cương găm vào tim Loài người thôi bạc nhược Thôi lầy trong bùn tanh Kìa bên kia mặt trăng Bóng đen nào ập tới Ta rọi chiếu hư vô

KHẢI HUYỀN CA

Gom mây kết hư ảo Lướt phím đàn tơ trăng Rung rung bạch ngọc choáng Cuộn hồn mơ đại phong   Lang thang vạn hồn cổ Tan tác mệnh vô thường Máu tuôn dòng thác lũ Vẩn đô thành mây vương   Kìa bãi hoang cát thốc mờ Tòa cấu trúc trơ trơ xương lạnh Khói tử thi ngùn ngụt đô thành…   Tung cánh thiên thần, vong quốc tận Gẩy đàn tiên hạc, cố nhân tiêu Đáy cát lăn tròn miền thực tại Vỡ

LỜI MÊ

Tôi đi Chuỗi ngày trôi Không tâm trạng Chuẩn bị cho giấc ngủ dài Cái chết nay mai Ai ai đóng hồn tròn mắt trợn trừng lao xuống mộ không đáy tối đen địa ngục đám đông hò hét vô thanh Nửa hồn tôi lịm Im lìm  Mùa hoa cháy phố cháy phường cháy con đường mù mịt nắng quái mê cung   Mùa trôi qua nơi vầng trán Vết nhăn dài cơn mơ Có một tôi vừa đi qua phố Khóc cười thỏa con

Người mặt lạnh

Có một mùa thơ vào độ úa Tình ca đứt nhịp Dở dang Cơn khóc lóc nuốt sâu Rượu cay cay quặn đau Người mặt lạnh Lạnh nụ cười Lạnh bờ môi Nén mưa tầng mây xám   Người mặt lạnh đi qua phố phường u ám Con phố dài ai ngoảnh bước nhìn ai Lời thông thái rơi tàn như lá Mắt lạnh rồi Khô héo rượu Khô lời yêu Sao rụng giữa linh hồn   Người mặt lạnh trôi trên thiên hà Tinh