Home Dịch thuật Dịch thơ Thần huyền khúc – Lý Hạ

Thần huyền khúc – Lý Hạ

Chiều xuống non tây, thẫm non đông

Gió thốc ngựa phi vó mây tung

Đàn thanh sáo trắng âm huyên náo

Quần hoa sột soạt lớp phong trần

Lao xao rừng quế hoa rơi rụng

Lệ huyết linh miêu lạnh xác hồ

Cù long uốn đuôi tường vách cũ

Thần mưa nhẹ cưỡi lội đầm thu

Cú già trăm tuổi thành tinh mộc

Lửa xanh lét ổ vẳng cười vang.

 

Bản Hán Việt:

Tây sơn nhật mộ đông sơn hôn

Đoàn phong xuy mã, mã đạp vân

Hoạ huyền tố quản thanh thiển phồn

Hoa quần tuý sái bộ trung trần

Quế diệp loát phong quế truỵ tử

Thanh tinh khốc huyết hàn hồ tử

Cổ bích thái cù kim thiếp vĩ

Vũ công kỵ nhập thu đàm thuỷ

Bách niên lão kiêu thành mộc mị

Tiếu thanh bích hoả sào trung khỉ.

Tuyên Châu Tạ Diễu lâu tiễn biệt hiệu thư thúc Vân – Lý Bạch

Bỏ ta người đi Ngày qua ngày ai người giữ lại Lòng ta rối bời Hôm nay sao ưu phiền tới vậy. Gió thu muộn dặm tiễn nhạn bay Đành ở lầu cao chuốc rượu say Cốt cách Kiến An văn Bồng Lai (*) Chàng Tạ cao nhã vẫn còn đây. (**) Lòng tràn thi hứng thơ bay bổng Muốn leo trời cao hái vầng trăng Rút đao chém nước nước vẫn chảy, Nâng chén tiêu sầu sầu thêm sầu, Sống giữa cõi đời không

Cảm phúng kỳ 3 – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên Núi Nam đìu hiu thế Mưa quỷ tưới cỏ suông Thu kinh kỳ khuya khoắt Gió qua bao kẻ già. Con đường chiều chạng vạng Cây sồi gió xoay xoay Trăng ngụ cây đứng bóng Ánh bạc trùm cô sơn Đuốc đêm đón kẻ mới, Đóm lập lòe cõi ma. Bản Hán Việt Nam sơn hà kỳ bi, Quỷ vũ sái không thảo. Trường An dạ bán thu, Phong tiền kỷ nhân lão. Đê mê hoàng hôn kính, Niểu

Cổ du du hành – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên Tà dương trắng núi Tây Ánh biếc trải nơi nơi. Cổ kim vô cùng tận Ngàn năm theo gió trôi. Bãi bờ đà hóa đá Tăm cá động cầu Tần (*) Thời gian như sóng vỗ Đồng trụ cũng tiêu thôi. (*) Cầu đá do Tần Thủy Hoàng xây ở núi Thanh Thành, dài 30 dặm. Bản phiên âm Hán Việt Bạch cảnh quy Tây sơn, Bích hoa thượng thiều thiều. Cổ kim hà xứ tận, Thiên tuế tuỳ

Hoa hạ túy – Lý Thương Ẩn

Tầm phương bất giác tuý lưu hà, Ỷ thụ trầm miên nhật dĩ tà. Khách tán tửu tỉnh thâm dạ hậu, Cánh trì hồng chúc thưởng tàn hoa. *Bản dịch của mình: Say ánh chiều tà bãi cỏ thơm Tựa cây chìm bóng giấc hoàng hôn Nửa đêm sực tỉnh người đâu tá Đuốc rọi tàn hoa bước cô đơn.” --------- Đang viết Thiên địa phong trần Tập 2, chợt nổi hứng dịch bài thơ này!   Hà Thủy Nguyên dịch

Khúc Giang – Đỗ Phủ

Kỳ 1 Một mảnh hoa bay xuân đã phai Gió bay vạn nẻo khách sầu ai Tàn hoa cứ ngắm cho lòng thỏa Say rượu chớ từ kẻo đau hoài Trên sông nhà nhỏ chim làm tổ Bên vườn mả cũ ngựa nằm dài Ngẫm đời phải lẽ nên hành lạc Cớ gì danh lợi vướng thân đây.   Kỳ 2 Mang áo xong chầu vội về ngay Đầu sông ngày ngày thỏa trân say Tiền rượu nợ nần ai mà chẳng Cõi đời thất