Trên dây

Tôi đi trên dây…trên dây…trên dây…
Đu đưa mây bay
Cánh gió
Hai vai nhẹ gánh trắng đen
Chỉ những món nợ đuổi đeo
Nào bao giờ bén gót

Từ trên dây, tôi thấy
Những kẻ mơ tưởng trên mây
Nhưng chân lụt bùn đen
Và lo toan ngập mặt
Những cột khói cao trắng phớ
Nhả bụi đen
Những khuôn mặt chân thánh
Thiện lành
Và trái tim thối rữa úa đen
Những thành phố lên đèn
Để trốn bóng đêm.

Sợi dây này dẫn tới đâu
Đi và đi, một chặng dài nhạt nhẽo
Tôi dừng lại
Mặc gió đẩy đưa lộn cổ
Rớt xuống tầng mây
Năm ngón tay níu mây bay
Nhưng thân này nặng quá
Tấm thân được đúc từ món nợ
Và tôi rơi
Nghe thân nát vỡ hình hài
Và mặt đất chuyển rung

Từ mặt đất, tôi nhìn lên
Muôn dây chăng đầy
Những người bước đi vào vô tận
Chẳng ai sa ngã như tôi
Và họ cứ chất đầy thân
Món nợ
Và lại đi, lại đi
Trên dây, trên dây

Còn tôi thì đã xa bay
Và xác thân tan tác.

Hà Thủy Nguyên

KHẢI HUYỀN CA

Gom mây kết hư ảo Lướt phím đàn tơ trăng Rung rung bạch ngọc choáng Cuộn hồn mơ đại phong   Lang thang vạn hồn cổ Tan tác mệnh vô thường Máu tuôn dòng thác lũ Vẩn đô thành mây vương   Kìa bãi hoang cát thốc mờ Tòa cấu trúc trơ trơ xương lạnh Khói tử thi ngùn ngụt đô thành…   Tung cánh thiên thần, vong quốc tận Gẩy đàn tiên hạc, cố nhân tiêu Đáy cát lăn tròn miền thực tại Vỡ

Men ký ức

Kiếp người cạn Duyên phận tàn Ta say thêm chén nữa Nồng men huyết nhân sinh   Một kiếp trôi qua Ôi một kiếp trôi qua Cũng rơi tàn như nước Ai nhớ, ai quên, ai dốc cạn bầu ký ức Có ai kia ngoảnh mặt thế gian cười   Ta và người một thuở Bén lửa nhân duyên Ủ men tình ái Sống trọn kiếp bình sinh Lững lờ trôi xuôi dòng thời gian vô tận   Soi bóng thời gian Trùng trùng kiếp

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên

Biển lặng ta hát điệu câm

Biển lặng Buồn Ta mênh mang Nghêu ngao khúc hát câm Sau lưng, ô kìa, điêu tàn   Ửng làn vàng gió lạc Có bầy người quá khứ Lẫn lộn giữa xa hoa Thành phố điêu tàn Ánh đèn lộng lẫy Lầm rầm lời ký ức Gọi ta ư?   Các ngươi nghe chăng Bụi điêu tàn phủ kín trăng Thành phố đóng băng Nơi con tim đã thôi thổn thức Nơi đôi mắt đã ngưng tìm kiếm Ta điêu tàn chưa? Nỗi buồn ta

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn