Home Sáng tác mới Người mặt lạnh

Người mặt lạnh

Có một mùa thơ vào độ úa

Tình ca đứt nhịp

Dở dang

Cơn khóc lóc nuốt sâu

Rượu cay cay quặn đau

Người mặt lạnh

Lạnh nụ cười

Lạnh bờ môi

Nén mưa tầng mây xám

 

Người mặt lạnh đi qua phố phường u ám

Con phố dài ai ngoảnh bước nhìn ai

Lời thông thái rơi tàn như lá

Mắt lạnh rồi

Khô héo rượu

Khô lời yêu

Sao rụng giữa linh hồn

 

Người mặt lạnh trôi trên thiên hà

Tinh cầu vừa sa đời biến động

Lẽ Sắc Không bất chợt mơ hồ

Lòng lạnh rồi

Nhạt tương tư

Nhạt vô thường

Cõi tịch không thôi nhường kẻ khác

 

Người mặt lạnh gục đầu bên phím chữ

Ngắm say sưa cái chết xác thân này

Người đã chết

Và người cười ngạo nghễ

Thân chết rồi

Hồn có khóc, hồn ơi?

Và chỉ có hồn mãi mãi lạnh thôi

Phím chữ, chao ôi, lạnh mất rồi

Mưa ơi hãy đọng nơi hồn lạnh

Thơ úa quạnh quẽ thêm

Chờ đêm

Chờ điều gì rụng xuống

Chờ máu khô phim chữ

Chờ hồn khóc ra mưa

 

Hà Thủy Nguyên

 

 

 

 

Thiên thần ngã

Bài thơ tìm được trong notes cũ xa lơ xa lắc từ những năm 200x, xa tới nỗi không nhớ vì đâu mà viết bài thơ này, cũng không nhớ đến nó trong rất nhiều lần tuyển thơ để in, nói thẳng ra là không nhớ đến sự tồn tại của nó. Bắt gặp lại mà như thấy mình thời xa xưa. Bình minh... Những thiên sứ cất cao đôi cánh thả xuống vai người nắng - gió - bão - mưa buồn vui và

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn

Ta lạc vào xa vắng

Ta lạc vào xa vắng Trập trùng thức mây lồng Ai đợi ta cõi sống Nhịp luân hồi vang vang…   Ta lạc vào xa vắng Ai kẻ đóng vai ta Uốn éo một khúc ca Ta có về chăng nhỉ ?   Ta lạc vào xa vắng Kìa là mộng hay đời Nhân thế một kiếp chơi Biết nên đi hay ở ?   Ô kìa cổ mộ ngàn năm vắng Ô kìa cố nhân như bóng mây Ta đợi ta Bụi hồng dương quang lấp

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên

LỜI MÊ

Tôi đi Chuỗi ngày trôi Không tâm trạng Chuẩn bị cho giấc ngủ dài Cái chết nay mai Ai ai đóng hồn tròn mắt trợn trừng lao xuống mộ không đáy tối đen địa ngục đám đông hò hét vô thanh Nửa hồn tôi lịm Im lìm  Mùa hoa cháy phố cháy phường cháy con đường mù mịt nắng quái mê cung   Mùa trôi qua nơi vầng trán Vết nhăn dài cơn mơ Có một tôi vừa đi qua phố Khóc cười thỏa con