Home Sáng tác mới Ngẫm Cung oán

Ngẫm Cung oán

Thiên lý độc hành – Đêm mây buông
Mưa khua cho rộn những đoạn trường
Đọng màu quá khứ trong quầng mắt
Khuya khoắt hồn về giữa buồn thương

Cung xưa hờn tủi chưa nhạt dấu
Máu đã vương đầy cõi mai sau
Dây đàn đã đứt, tìm đà nát
Tay rã rời nâng tóc bạc màu

Thơ thẩn thói đời ai mà xót
Thanh vân dặm vắng ngoảnh mênh mông
Trăm năm hồn cũ vừa bất chợt
Hứng nẩy vừa than một tiếng lòng

Mộ cũ đã mòn tay người khấn
Niệm xưa chưa dứt nợ hồng trần
Chuyện cũ chưa xong còn thế sự
Gió đã giăng sầu khắp thế nhân.

Hà Thủy Nguyên

Tôi viết bài thơ này sau một ngày bận tâm quá nhiều đến thế sự, đêm thì mưa, và đang trong những ngày hoàn thành tập 3 bộ tiểu thuyết “Thiên địa phong trần” về thời tao loạn mà Nguyễn Gia Thiều trải qua.

Tìm hiểu thêm về 2 tập đầu của bộ sách: Combo Thiên Địa Phong Trần (Tập 1&2) – Book Hunter Lyceum

Ru kiểu mới

À ơi Ơi à   1 Đạo – Lạo Xạo Đời – Ngôi Blời   Bến giác xa xăm Hố rác trước mặt Giác vô ảnh Rác đa sắc Lạc giữa hư vô ai gọi ai về   2 Thơ – Nói Mơ Đương Đại – Điên Dại   Cái đẹp suy tàn Thói đời hẹp lượng Nhấp ngụm ảo, trời quang mây tạnh Tỉnh hơi men, trăng lặn sao mờ Màu hư thực, ai người thấu rõ   3 Chính – Minh Tinh Tà

Nam ai tóc vương trăng

Dậy mùi cơn điên vào mâyTrăngOán than phần phật gió mây ngànMộng trần đã bén thời tiêu tánMiệng trăng mỉm khoé hạnh cười tàn Í ơiLòng trăng còn lả lơiTrỗi cơn hoang dã bạo dâm đờiMệnh người tơi tả cơn thành bạiTrắng tay hồn lặng miệng mỉm cười Nguyêt khúc lặng thinhMệnh bỗng rùng mìnhPhong trần gào thétTinh bỗng hiện hình Dập dềnh cơn nước nổi trôi quốc vận xoay vầnHồn hát Nam ai trông vời cổ quốcLênh đênh một cuộc đợi chờ mai hậu

Bạn có nghe…

Bạn có nghe thế giới chuyển mình Để lộn về mông muội Trong cơn điên huyễn tưởng Bạn có nghe tiếng triệu hồi tuyệt vọng Một con quỷ đang gào Để diệt trừ con quỷ khác Rồi mong đợi thiên đàng Bạn có nghe tiếng thiên thần rũ cánh Nơi nóc cao đợi chết Mặc lũ người mông muội Rạp mình hôn chân quỷ dữ Xin phúc phận dư thừa Bạn có nghe phận người tuyệt vọng Chút cần sa mê sảng tinh thần Hềnh

Nhàm chán mang tính thời đại

Tôi đã mệt Những vần thơ nhàm chán Thế gian buồn bỏ tôi lại cõi không Trời đã hết những tia vàng héo hắt Nhân loại cười có thấy mỏi miệng chăng?   Lời vụn quá Thời đại vụn Bụi mịt mù, thành phố vỡ tả tơi Mưa ướt sũng đôi chân người lạnh lẽo Nóc nhà cao Rách nát dải sương mờ   Những vần thơ câu chữ gãy làm đôi Thần bạc nhược vuốt ve cơn yếu đuối Có một bầy nhà thơ

Trường ca: Vị thần hiện đại

“Ta có thể ẩn mình trong vỏ hạt dẻ, nhưng vẫn là thượng đế của vũ trụ vô biên” (Trích “Hamlet” – William Shakespeare)   1- Khởi sinh cô độc   Ai đang trong này nhỉ Tinh cầu thẫm đỏ Hoả tinh ngùn ngụt lộ trình Ồ hơi máu nồng xác thịt Phàm thai rung động trời chiều Ai có nghe chăng? Xác thịt ơi Đáp lời ta Ngươi cô độc Ta cô độc nhỉ Màu tử sinh sôi sục Cho chật hẹp tinh thần