Home Sáng tác mới Gió nghịch chiều

Gió nghịch chiều

Bẻ vòng
thôi gãy
Thời gian
Nước chảy
Quờ quạng nào đâu thấy bờ

Thơ trôi
Còn dạ ngẩn ngơ
Mây hờ đứng lại
Một chiều
Gió
Nghịch chiều
Đảo mấy vòng tiền kiếp

Hơi rượu thốc men cuối chiều
Lận đận chén đầy nào say
Khởi một vòng ngơ ngẩn
Vẫn như là ngàn xưa

Gói ghém cất vào mộ cũ khúc xương rợn những yêu đương
Quạt gió nồng hơi nhung nhớ bóng thân này đã nhạt phách hồn
Cỏ xơ gân
Vệt bụi bén chân vết rêu phong dấu vãng hồi
Con nhện vương tơ dệt sương gió đứt
Khúc ngâm ai oán thành đổ phố xiêu
xoay xoáy vần vò nhân sinh chật chội

Quẩn ngón tay níu sợi tơ buông điệu đêm ma gọi
Mở khép hoài cửa địa ngục lung lay

Hà Thủy Nguyên

Kẻ mơ

Tôi đã quên mình là kẻ mơ Lơ thơ trên phố Dọc ngang tìm lời giải đố Chẳng viết nổi câu thơ Có những chiều thu lạnh nhạt trôi qua Tôi đi và đi giữa dòng người Dòng đời trôi đi đâu về đâu Dòng sông ra biển tìm cái chết Còn tôi hư huyễn thoát giấc mơ Để rơi vào cơn mơ khác Thêm tầm thường Thêm giả dối Muôn vàn kiếp phù du Đâu ai tỉnh Phật cũng rơi vào hư huyễn thế

Chầu gió

Tây phong u u ải bắc lu mờ vết chân hoang ngóng đại ngàn … ngưng…Hoang vu non lĩnh khí thờ ơ ta nghe lòng rỗng chân mây chẳng níu phím trăng buông khuất bóng hư vô vũ trụ…hờ…Ta cố dịu một cơn cuồng loạn nghe gió mọc kẽ da hóa tuyết băng lã chãLạnh này ai đã lặng một cuộc chờLặng một cuộc nhân sinh mạng người sao rụng không gian vụn toang hoác lỗ không định trướcBạn bè xa thẫn bóng chiều tàVút

SONNET 070: VẺ ĐẸP ĐẮM SAY – WILLIAM SHAKESPEARE

  Điều tiếng ấy nào phải đâu tội lỗi Thị phi kia nào đâu lẽ công bằng Cạm bẫy nhan sắc đều nghi hoặc Cánh quạ kia chao liệng đắm trời xanh Nàng tuyệt đẹp, và những lời phỉ báng Càng tôn thêm vẻ tuyệt diệu muôn đời Quằn quại nỗi đau, tình yêu say đắm Kìa nàng hiển hiện tinh khôi. Nàng đi qua những vất vả ngày xanh Nào những tấn công, nào là chiến thắng Những lời tụng ca đều dần vô

Con đường Viết của tôi (7): Xây dựng nền tảng kiến thức cho người sáng tác văn chương

Các bạn click vào để đọc thêm:  “Con đường viết của tôi”  Nhiều người cho rằng những người sáng tác như nhà văn, nhà thơ phải như những kẻ “nhặt lá đá ống bơ”, ngơ ngơ ngác ngác như chú bê lạc giữa cõi đời. Hình ảnh ấy  thật dễ thương và dễ tạo thương cảm. Tuy nhiên, nếu bạn là người say đắm với các tác phẩm văn chương kinh điển, bạn có thể tưởng tượng rằng người sáng tác văn chương (nhà văn,

Khi lịch sử đi vào tiểu thuyết

(PLVN) - Trong những năm gần đây, tiểu thuyết lịch sử được nhiều cây bút trẻ đeo đuổi, đồng thời cũng đặt ra nhiều câu hỏi về ranh giới giữa hư cấu và lịch sử trong thể loại sáng tác này. Một trong số những tác giả trẻ có bề dày trong sáng tác tiểu thuyết lịch sử, nhà văn Hà Thủy Nguyên cho biết, rằng điểm hay của thể loại này chính là ranh giới mờ giữa thực và hư cấu này. Nhà văn

Editor

24/08/2025