Home Sáng tác mới Gió nghịch chiều

Gió nghịch chiều

Bẻ vòng
thôi gãy
Thời gian
Nước chảy
Quờ quạng nào đâu thấy bờ

Thơ trôi
Còn dạ ngẩn ngơ
Mây hờ đứng lại
Một chiều
Gió
Nghịch chiều
Đảo mấy vòng tiền kiếp

Hơi rượu thốc men cuối chiều
Lận đận chén đầy nào say
Khởi một vòng ngơ ngẩn
Vẫn như là ngàn xưa

Gói ghém cất vào mộ cũ khúc xương rợn những yêu đương
Quạt gió nồng hơi nhung nhớ bóng thân này đã nhạt phách hồn
Cỏ xơ gân
Vệt bụi bén chân vết rêu phong dấu vãng hồi
Con nhện vương tơ dệt sương gió đứt
Khúc ngâm ai oán thành đổ phố xiêu
xoay xoáy vần vò nhân sinh chật chội

Quẩn ngón tay níu sợi tơ buông điệu đêm ma gọi
Mở khép hoài cửa địa ngục lung lay

Hà Thủy Nguyên

Khúc tự tình tân hôn – Thơ Edgar Allan Poe

Nhẫn đã trên tay rồi, và vòng hoa trên vầng trán; lộng lẫy trang sức lụa là đều an bài đúng chỗ Và giờ đây hạnh phúc xiết bao. Và chàng yêu tôi đắm say; Thế mà, khi chàng lần đầu thốt lên thề nguyện lòng tôi sóng cuộn trào - bao ngôn từ như chuông báo tang, Và lời lẽ tựa ai đang ngã xuống trong trận chiến dưới thung, Và ai kẻ hạnh phúc giờ đây. Nhưng chàng đã cất lời an ủi,

Thần huyền khúc – Lý Hạ

Chiều xuống non tây, thẫm non đông Gió thốc ngựa phi vó mây tung Đàn thanh sáo trắng âm huyên náo Quần hoa sột soạt lớp phong trần Lao xao rừng quế hoa rơi rụng Lệ huyết linh miêu lạnh xác hồ Cù long uốn đuôi tường vách cũ Thần mưa nhẹ cưỡi lội đầm thu Cú già trăm tuổi thành tinh mộc Lửa xanh lét ổ vẳng cười vang.   Bản Hán Việt: Tây sơn nhật mộ đông sơn hôn Đoàn phong xuy mã,

Thị trường sách Việt Nam (6): Cộng đồng đọc sách và quyền lực của độc giả

Trong suốt dòng lịch sử của sách, các độc giả luôn đóng vai trò như “người tiêu dùng” cho các sản phẩm và tác phẩm của các tác giả, dịch giả. Họ bị định hướng bởi các nhà phê bình, nhà báo – những người chỉ cho các độc giả biết cuốn sách nào là hay, cuốn sách nào là dở. Do đó, các độc giả chỉ là thần dân trong vương quốc tri thức mà họ chỉ có nghĩa vụ tuân thủ các chỉ

Mài bút đêm…

Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.Đặng Dung Vẩy chữ run đêm Vẩn mây váng trời vừa xáo động Vẫn ta đây, vẫn ta đây, ta đây In bóng tường nam một vệt dầy Nét thủy mặc phác sầu đêm nay Vắng một điệu nhạc Lặng một chòm thơ Vuốt sợi mực dài bạc bi ai Niềm đêm thăm thẳm kiếm ai mài Trăng tà đâu nhỉ, hoa chợt rụng Rũ nhàu cánh mỏng xác ai đau Này là

Còn lại

Đánh dấu một chút vàng trong nắng Đánh dấu một chút buồn trong mưa Đánh dấu một nốt trầm trong bản thanh âm rộn rã…   Đôi cánh đã xa bay rồi Chỉ tôi còn ở lại Mỗi bước theo vết dấu lông chim Ôi gió đã cuốn trôi tự kiếp nào?   Nắng tắt Mưa ngừng Mọi thanh âm im bặt Một tiếng “suỵt” khẽ khàng Hồi ức vô thanh nhỏ giọt Thiên đường xé toạc thành những đám mây   Những phim đàn