Home Sáng tác mới Người bay

Người bay

Những người bay mưa đêm
Vỗ cánh về đâu thế?
Tiếng đập cánh ướt sa phố xá
Đèn nhoà tâm tư
Hắt màu cổ miếu

Hỡi ai
Có bay qua nghĩa địa đông người
Bóng ma dật dờ trên phố
Ma ma người người chen chúc
Áo quần cũ mới lộn nhau
Trước sau chẳng thành hình
Nén nhang cháy dở khiêu hồn vỡ
Những người bay cô đơn quá
Chẳng thấy nhau
Lạc giữa thành phố nghĩa trang

Hôm nay tôi đang sống nơi ngôi mộ mới
Ngày mai tôi sẽ vùi thân dưới nắm đất cũ
Sương mưa ướt phận kẻ trong mồ
Tôi rũ cánh chẳng bay
Ai có mỏi mệt trên cao vợi
Bay đi đâu chẳng thoát nổi vô cùng

Nơi góc mộ, tôi nhẹ gót mênh mông
Nhìn thế sự theo mưa giăng
Kịch còn diễn màn thành bại
“Tồn tại hay không tồn tại?”
Với tôi nào có nghĩa gì đâu!

Có những mùa cạn mưa
Mặt trời thiêu từng đôi cánh rụi
Họ đã bay quá lâu
Chẳng thể đậu xuống
Nên rơi rụng
Kìa những nấm mồ người bay
Chỉ tôi đoái hoài
Chỉ tôi – con chim trong lồng không màng cất cánh
Lẫn mình cổ mộ
Bạn với bóng ma

Tôi chẳng còn như đám mây thênh nhẹ
Màu thời gian ố đôi cánh thiên thần
Tôi lại đi và đi chẳng dừng chân
Ngẩng đầu nhìn người bay về mặt trời vô định
Nhìn cơn mưa đêm nay dần tạnh
Những bóng ma đã lộ vẻ con người

Tôi đang viết câu thơ chẳng để đời
Viết những câu cào xước màu giả dối
Bôi vẽ nghĩa địa màu lộng lẫy
Chẳng thể che mùi thối rữa lên men
Viết những câu say đắm bóng đêm
Quấy đảo mộng sau cánh cửa cài then
Cho vỡ cả lớp lớp tuồng thế sự
Con quay cũ mệnh trời dường đổ nát
Tôi vươn vai, xoè đôi cánh phượng hoàng
Tôi không bay, chỉ quật nát đền đài
Cho định mệnh như trò hề diễn lại
Và tôi cười, cười, cười điên loạn
Lại viết mấy câu thơ
Nhàn nhạt cả lòng sân
Chẳng xúc động trái tim
Chỉ chán nản tuôn dài thi tứ

Có những người bay không bao giờ đậu
Họ chỉ rơi xuống
Mỉm cười

 

Hà Thủy  Nguyên

Khúc ca dưới mộ

Nắng chiều quái lạ Gió bạc sương Khúc du dương ai đàn trên cổ mộ Cỏ hoang hoang úa tàn thời phổ độ Chúng sinh rên, bùn nhơ mệnh số Khép nhật cung, tròn cuộc ngắn dài Miên man một giấc cô ai Lạnh nghe ta đó thở dài mồ hoang Biếng lười mặc gió điểm trang Phất phơ bạch nguyệt lang thang cõi trần Tinh cung chộn rộn ngôi thần Xác thân ở lại Ta thoát mộ phần Chúng sinh chộn rộn Ta lộn

KHÚC CA MẤT NGỦ

Đêm chong đêm Ấy a… trăng rơi… Mộng hoàn mộng Ấy a… mùa chơi vơi…   Nao nao chuông chùa ngàn thu trước Ấy a… đứt nối giọt giọt đời Mê mê men ái tình năm mới Tay ai đàn… ấy a… da thịt ngần Ấy a… một kiếp ngước mắt dõi gió lốc cuốn bay thời cùng thế Tóc rung rung màu ký ức điểm sương…   Ấy a… lao xao tiếng đời nơi gác sách Ấy a… vang vang tiếng lòng chốn thị

Khúc ca trong tù

Giám ngục mù U… Tối tối lang thang góc tù Huýt điệu nhạc phù du U u… Tiếng còi tuýt dài Ngày mai lại ngày mai Đi giữa những ai ai Hàng hàng khuôn mặt Giận dữ Khóc cười Tham lam Uất hận Mây đã giăng trời mù Đời đã bước vào thu   Góc tù kia có kẻ Lẩm bẩm lời đả đảo Ôm giấc mơ thiêu rụi Nhưng chẳng dám tự thiêu Hắn đả đảo đời Hắn đả đảo mình Nơi địa ngục

Vòng lặp của bướm đêm

Con bướm đêm đập cánh cánh đập cánh vào đêm Luồng sáng xẹt qua chẳng kịp cho mi chờ chết Con bướm đêm vô định Có đón mũi tên này Mũi tên của vần thơ tôi Những vần thơ đã cũ Nơi vòng lặp vạn vàn điều mới Có gì khác nhau ư? Chết nơi ngọn lửa Chết bởi thơ tôi Khác nhau ư? Thơ tôi Mũi tên bắn không quay trở lại Chẳng vòng lặp nào nĩu giữ Vô cùng có lặp lại ư?

Tụng ca bóng tối

Nơi bóng đen, đen và đen Nơi ánh sáng dối lừa chìm sâu vô tận Nơi sự thật hiển hiện   Ta đã đi rất lâu theo ánh sáng cuối đường hầm… tiếng vỗ cánh của bầy thiên thần hỗn loạn… Chúng chắp cho ta đôi cánh rồi rủ ta lao vào nguồn sáng như bầy thiêu thân. Và tan biến…   Nơi đầu nguồn Thượng Đế Nơi ánh sáng chói lòa Nơi sự sống biến mất   Mỗi sinh mệnh đều bị thiêu rụi