Home Sáng tác mới Mưa ải bắc

Mưa ải bắc

Hãy để buồn dâng mưa đêm nay

Riêng góc trời tây mây vương ải bắc

Đêm rơi

Đêm rơi

Ánh trắng căn phòng vắng

Cỗ máy vô hồn phản chiếu thế gian trơ

 

Tôi đã đi qua những giấc mơ

Ướt đầm mưa quá cố

Bóng người bên ta đêm nay

Lướt qua như gió

Sấm động cuối chân mây

Cơn mơ hợp tan chưa dứt

 

Súng đạn đã cũ dưới cơn mưa

Buồn biệt ly sao ngăn mộng bá quyền

Chỉ có xác trơ trơ hành quân ca lời oán

Lời tử thi sặc mùi kích động

Sẽ mòn trong mưa giông

Này kẻ vạn năm đua tranh đã chán

Sẽ cười hay khóc trước thế nhân

Còn gì để cứu vớt ư?

Một đôi dòng quá khứ

Chữ Nhân đã bỏ lại giữa loài người

 

Tắt đi cỗ máy vô tri

Thế nhân đã lùi xa

Chẳng âm thanh nào ồn ã

Chỉ buồn rơi

Và buồn rơi

Lại buồn rơi

Tôi ngập cõi sơn hà

 

Hà Thủy Nguyên

Những tên đầy tớ của định mệnh

Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh Gia nhập mọi cuộc chơi Nhưng không thuộc về đâu cả   Khi băng đá tan dần trong màu đỏ Và lửa rực rỡ sắc xanh vĩnh cửu Khi sự sống và cái chết thành một Ranh giới giữa Thật và Ảo cũng biến mất Chúng ta – những tên đầy tớ của Định Mệnh Chọn lấy cho mình một Định Mệnh Tiếp tục mơ mộng trong tầng tầng lớp lớp các giấc mơ…  

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Lướt

Này đêm lướt khẽ thế tầng không mờ bóng lại qua chập chờn cơn tỉnh thức Và thế giới nào lịm tắt bừng lóe hoan ca khúc truy điệu nguyện cầu vũ trụ Tay vỗ nhịp hồn gõ phách điệu đàn lẩy hứng Một nụ hôn vừa khẽ chạm bờ môi Thịt da hờ cọ khẽ phút này thôi Chén rượu thơ đã chờ ta nơi tửu quán chẳng ai lại qua Mỏi cuộc chơi thành bại trút cạn cơn nồng hứng Mai này tàn

Phúc âm sói lang thang

Trút bỏ những vai diễn tầm thường và giả dối Trút bỏ lớp mặt nạ đạo đức đớn hèn Móng vuốt cào ánh trăng ứa máu lả tả bụi vàng rơi Lóng lánh khung trời thẫm đỏ Ta lang thang, lang thang trong đêm, gặm đứt những nóc nhà, phủ trắng đô thành bằng màn sương huyền thoại Ta lang thang, lang thang trong rừng rậm, bấu chặt thảo hoa ướt đẫm sương đêm, say men nồng hơi sợ hãi của lũ người tanh hôi

Đêm đại mạc

Miên trường tung điệu xoay gió cátTrăng tơ một mảnh vỡ sơn hàMông mênh lòng trải cùng vô hạnÔ kìa trăng ánh vệt cát mơ Bốn ngàn thế giới nghe chừng vụnKết lại vào đây một thể tinhDạ quang đáy gió hoàng kim lộngLồng chút chân tâm dưới đáy hồn Vệt cát trôi mờ cố nhân phiêuNgà ngà trông bốn bể tiêu điềuĐô thành vãn bóng người xưa ấyChỉ chút thơ này với cô liêu Mà trăng chớm nụ à hoang lĩnhSa mạc sói tru