Home Sáng tác mới Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Mưa kinh kỳ viết “Thiên địa phong trần”

Hà Nội gió đổ mưa
Sầm sập bóng
Thời gian sắp sửa
luân hồi

tiếng người thưa
tiếng đời lạc giọng
Và tiếng Tôi
Ra rả Lời
vụn
vặt
rụng tả tơi
với bao người
đã lạc giọng trong đời

Im lìm mưa xuyên thời gian
đầu trần hứng giọt nước phong trần
thoảng giọng cung thương
câu hát kinh kỳ xưa cũ
vọng từ câu chữ
chưa dứt dòng tự sự
tôi dở dang tôi
đã thôi rồi
tâm sự ngàn xưa
và ngàn sau cũng thế

Í ơi lạnh quá người ơi
bóng quế hồn ma cũng quạnh rồi
phố phường cứng đặc
xám phận đời
đi về nhịp võng luân hồi
lắc lư

ố hoen lời cũ
lấn chồng
dòng mới
mưa rơi mưa đứt nối cung thương
tiếng cầm vọng vong hồn muôn năm ấy
mộ chôn rồi
mầm nảy
giọng kinh cầu
hồn cố nhân ai đã về chưa

Hà Nội mưa mãi tràn mộng dữ
giang hồ giăng giăng nỗi thảm sầu
mai này loạn bước trên đường vắng
chuếnh choáng men
ngà ngà câu thơ cổ
rồi đập tan bầu cố sự
lăn khỏi võng luân hồi
ngất ngưởng cười
mặt đất nổi trôi

Khắc thời này
gói ghém
chút tâm tư
mưa kinh kỳ
vẫn lắc lư

Hà Thủy Nguyên

Bài thơ trong một ngày mưa đang viết nốt những chương cuối của tiểu thuyết “Thiên địa phong trần”

Trên dây

Tôi đi trên dây...trên dây...trên dây... Đu đưa mây bay Cánh gió Hai vai nhẹ gánh trắng đen Chỉ những món nợ đuổi đeo Nào bao giờ bén gót Từ trên dây, tôi thấy Những kẻ mơ tưởng trên mây Nhưng chân lụt bùn đen Và lo toan ngập mặt Những cột khói cao trắng phớ Nhả bụi đen Những khuôn mặt chân thánh Thiện lành Và trái tim thối rữa úa đen Những thành phố lên đèn Để trốn bóng đêm. Sợi dây này

Vỡ

Sắp ngày mai rồi Chẳng còn gì dù một vết hư vô Đô thành tối Hồn dạt trôi Chẳng cửa ô nào giữ nổi Ly tình ái loãng chiều nay còn hơi hám Chỉ nôn nao chẳng say trọn giấc ngủ hờ Mây mỏi xác lê lết bầu u ám Trăng bạc màu thai nghén những cuồng điên Của những cơn chết triền miên Chôn chặt Bóng ma này, Sao im bặt Dưới chân người Cơn chết lún sâu rồi Và âm u cũng vừa

Ta lạc vào xa vắng

Ta lạc vào xa vắng Trập trùng thức mây lồng Ai đợi ta cõi sống Nhịp luân hồi vang vang…   Ta lạc vào xa vắng Ai kẻ đóng vai ta Uốn éo một khúc ca Ta có về chăng nhỉ ?   Ta lạc vào xa vắng Kìa là mộng hay đời Nhân thế một kiếp chơi Biết nên đi hay ở ?   Ô kìa cổ mộ ngàn năm vắng Ô kìa cố nhân như bóng mây Ta đợi ta Bụi hồng dương quang lấp

Ly rượu cạn không

Thời trôi, thời trôi Im lặng – Đêm Bóng ai định hình muôn nẻo thực Ly rượu cạn không Lòng trống rỗng Ta – Vô Bạn – Vô Thế giới vô loài Mây đêm nay đang bay về đâu Có thằng điên múa chữ đêm thâu Vắt hồn ra chữ, bao bì mới Danh hão nào đâu, nhậu, nhậu nào Đem ô trọc bẩn nhơ rượu hứng Rượu có đau Có đắng vị trần gian Rượu thôi hết huy hoàng rồi nhỉ Rượu cũng điên

Người mặt lạnh

Có một mùa thơ vào độ úa Tình ca đứt nhịp Dở dang Cơn khóc lóc nuốt sâu Rượu cay cay quặn đau Người mặt lạnh Lạnh nụ cười Lạnh bờ môi Nén mưa tầng mây xám   Người mặt lạnh đi qua phố phường u ám Con phố dài ai ngoảnh bước nhìn ai Lời thông thái rơi tàn như lá Mắt lạnh rồi Khô héo rượu Khô lời yêu Sao rụng giữa linh hồn   Người mặt lạnh trôi trên thiên hà Tinh