Home Sáng tác mới Ngạo ca nổi gió

Ngạo ca nổi gió

Ta nghêu ngao hát khúc dài luồn gió luồn chênh vênh đá núi

Bóng hà sa phong trần mây lồng lộng

Ta thổi dài cơn say

Say mùa mạt thế về đây

Dáng thần liêu xiêu điệu vũ

Ta sẽ say cho bay hết đền đài

Muôn bức tượng sứt đầu chẳng nuôi thiện ác

Chỉ gỗ đá trơ trơ chờ mục nát

Gió ta thổi qua và lả tả tro tàn… mây tan… tâm can xô lệch

Cố nhân vắng lặng

Băng tuyết đông trời

 

Ta lại thổi sao trời cơn ba đào rung rinh thế sự

Thế thời thời thế vạn sự là không

Ta khóc ai lạc giữa mênh mông

Ta khóc ta ôm mênh mông vào lòng đúc khối sầu vạn kỷ

Ta khóc mưa rơi mưa rơi

Bầy hạn bạt ngông cuồng nhất niệm biến thiên

Sẽ chìm trong hồng thủy

Nước mắt ta tẩy uế hồng trần

Ngươi nhất niệm

Ta vô niệm nơi nỗi buồn mênh mông mênh mông

Ai nghêu ngao cùng ta khúc ngông đầu nguồn ngọn gió

Nỗi băng hà lan lan

Ồ ta đã ngủ giấc miên man

 

Ta du ca giữa đại ngàn thông reo

Suối đóng băng ký ức

Lẽ thịnh suy trong vắt

Ta ướp thời gian

 

Ta hát ngạo ca bắn bỏ mặt trời

Mặt trời hồng cúi mình khiếp sợ

Ôi thế gian triệu năm quỳ gố

Sợ hắn ư? Tiếc hắn ư?

Mạng sống có ra gì!

Hắn – mặt trời vô nghĩa

Tên bạo chúa bất tài

Không nắng khi ai cần

Không lặn khi ai nguyện

Kìa ta… kìa ta… là một mặt trời buồn

Sẽ dâng lên cuối đại dương

Thay nỗi buồn cho cơn giận

Nhóm lửa chờ gió loang

 

Và đêm…

Ta lại hát ngạo ca

Rũ tay áo mặc thời thời thế thế

Ta lại du ca đỉnh gió

Chỉ giương cung chĩa phía mặt trời hồng

Khi hắn lên cơn điên

Giữa bầy hạn bạt

Ta

Cung tựa gió, tên hồ băng

Bật tung dây vô thường

Và khép lại mênh mông

Giữa điệu buồn vũ trụ

 

Hà Thủy Nguyên

Lướt

Này đêm lướt khẽ thế tầng không mờ bóng lại qua chập chờn cơn tỉnh thức Và thế giới nào lịm tắt bừng lóe hoan ca khúc truy điệu nguyện cầu vũ trụ Tay vỗ nhịp hồn gõ phách điệu đàn lẩy hứng Một nụ hôn vừa khẽ chạm bờ môi Thịt da hờ cọ khẽ phút này thôi Chén rượu thơ đã chờ ta nơi tửu quán chẳng ai lại qua Mỏi cuộc chơi thành bại trút cạn cơn nồng hứng Mai này tàn

Lời cơn bão

Sấm động biển xa Trời chuyển màu điềm lạ Cơn sóng cuộn trào Nhấn chìm cơn điên dân tộc Có bầy san hô đợi chết Đợi con mồi tiêu hoá Đợi mình hoá đá Chiếm nhân gian Tôi bay nơi sấm sét đầu thế kỷ Lùa bão thơ cho ướt đẫm sơn hà Những tường thành của khô cằn linh giác Vụn vỡ Cát bay Lắng đáy xa Nơi đây có phải nhà? Ôi những người xa lạ Ngươi hoá san hô chăng? Hay bầy

Phúc âm say

Trang Tử nằm mơ thấy mình hóa bướm, rồi thì cả Trang Tử và bướm cũng không phân biệt được thực ảo Người ta bảo mọi thứ đều là ảo tưởng, nhưng ảo tưởng có thật không thì không ai biết Kẻ nào tìm thấy bản thân giữa mê cung phản chiếu của chính mình? Những kẻ tạo ra ảo tưởng về thực tại rồi cũng lạc trong hành lang của mê cung thực tại mà thôi Hãy chạm vào thực tại bằng nhịp đập

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Chầu gió

Tây phong u u ải bắc lu mờ vết chân hoang ngóng đại ngàn … ngưng…Hoang vu non lĩnh khí thờ ơ ta nghe lòng rỗng chân mây chẳng níu phím trăng buông khuất bóng hư vô vũ trụ…hờ…Ta cố dịu một cơn cuồng loạn nghe gió mọc kẽ da hóa tuyết băng lã chãLạnh này ai đã lặng một cuộc chờLặng một cuộc nhân sinh mạng người sao rụng không gian vụn toang hoác lỗ không định trướcBạn bè xa thẫn bóng chiều tàVút