Nhớ #5: Ngược chiều

Đi ngược chiều gió là một trải nghiệm cực khoái. Khoái cảm của cơn gió táp vào khuôn mặt, vào ngực, thổi tung những gì lả lướt như tóc và tà váy!

Khoái cảm của một kẻ cưỡng lại tự nhiên. Những kẻ xuôi chiều không có được sự hưng phấn ấy.

Tôi luôn thích thú khi cái lạnh luồn vào da thịt và cũng sợ hãi run rẩy khi cơn gió thấm vào bên trong. Đây là một thú vui hoàn toàn phản khoa học, một thú vui mang tính hủy hoại cơ thể. Có khoái cảm nào không giết dần giết mòn con người ta đâu.

Có những mùa đông cô đơn, tôi leo lên xe máy, tay cầm chiếc máy ảnh đi săn từng khoảnh khắc những con người co cụm bên bếp lửa. Những ngày tháng ấy mới đây nhưng cũng thật xa. Gió rét khiến con người gần nhau hơn, còn ấm áp khiến con người trở nên hời hợt lướt qua nhau.

Mây trời xám xịt, nhưng không gian trước mắt lại rất rõ ràng. Rõ ràng bởi các giác quan đều đóng lại, chỉ trừ đôi mắt. Như thể nhìn thấy được các vệt gió lồng lộn đuổi nhau trên từng nẻo phố. Trong những ngày nắng đẹp, lạ thay ta chẳng thấy gì ngoài cơn phởn phơ của bản thân mình. Còn trong cơn gió, ta thấy mọi thứ vì bản thân mình bất chợt nhỏ bé tới cực tiểu.

Hà Nội không có tuyết, nhưng đẹp và lạnh bằng ý vị riêng. Trời rất lạnh mới có băng tuyết nhưng băng tuyết khiến cho ta vợi bớt cái lạnh thị giác. Những vệt gió mùa tràn về ở vùng đất này chẳng lạnh tới mức chết cóng tức thì, nhưng nó khiến tôi lạnh lẽo tâm can. Cơn lạnh lẽo cần thiết để lắng dịu lại mọi sân si đời thường.

Ở đất nước xa xôi, có những đồng loại chết trong tuyệt vọng. Họ chọn cho mình một số phận nổi chìm để ước ao một chút ấm áp an ủi mai sau. Họ không chịu nổi những cơn lạnh lẽo và cuộc đời đưa đẩy họ tới một cái chết lạnh lẽo, một cõi hoang vu không lối thoát của tinh thần. Nước mắt nhỏ xuống cõi ấy cũng hóa sương mù. Ngọn lửa nào có thể sưởi ấm được linh hồn họ đây? Chẳng gì ngoài bản thân họ, cụ thể hơn, họ phải từ bỏ ước ao sự ấm áp để có thể mở lòng đón nhận những ấm áp đích thực.

Trong nhiều năm tôi nuôi dưỡng lạnh lẽo nơi mình, dù luôn ở trong những vòng tay ấm áp. Tôi lạnh lẽo để luôn tỉnh táo chứng kiến các hiện tượng diễn ra trong cuộc đời, để không chìm sâu vào giấc mơ miên viễn của phận số.

Tôi không hóa thân làm ngọn gió, nhưng những ngọn gió vì tôi mà thổi đó chăng?

Hà Thủy Nguyên

Share:

Add comment: