Home Sáng tác mới Nhớ#6: Thay đổi thế giới

Nhớ#6: Thay đổi thế giới

Thay đổi thế giới, hay nói trắng ra là thanh tẩy thế giới, là đam mê quỷ ám của những con người lý tưởng. Đó thực sự là một cái bẫy. Người ta bước vào bẫy với sự hồ hởi, với niềm tin rằng mình sẽ mang lại tương lai tươi đẹp hơn cho thế giới.

Công kích thế giới cũ là một chiến lược! Họ quên mất rằng, trong tương lai, họ cũng sẽ là những điều tệ hại như con người ở thế giới cũ. Hoặc tệ hơn, trong khi họ hô hào viển vông về một thế giới tươi đẹp, thì họ vẫn hành xử như những kẻ phá hoại quen thuộc vốn đại diện cho thế giới cũ. Ai đó vẫn có thể độc tài khi họ liên mồm nói về tự do, vẫn lạm quyền ỷ thế dù nói về dân chủ, vẫn gặm thiên nhiên để sống dù kêu gọi bảo vệ thiên nhiên, vẫn đối xử tàn tệ với người khác và hô hào chó là bạn, vẫn lải nhải về hòa bình bằng cách kích động chiến tranh, vẫn bàn về thanh khiết dù không thể sống thiếu tiền… Ôi chao đủ kiểu!

Tôi đã từng ôm mộng thay đổi thế giới tôi đang sống. Nhưng tôi thấy sự bất lực nơi mình. Những điều tôi đang làm đây có thực sẽ mang lại tương lai mới cho thế giới? Những vĩ nhân, họ thay đổi thế giới thật chăng? Hay chỉ là những sai lầm lặp lại theo các cách khác nhau.

Nhiều người thúc giục tôi, hãy dấn thân, hãy là một nhân vật lớn trong một thời đại. Nhưng tôi không thể! Tôi không thể huênh hoang tuyên bố về những điều không thật! Tôi không thể truyền đạt cho một ý tưởng khi bản thân mình không trở thành toàn bộ ý tưởng ấy. Và tôi chọn cho mình một góc nhỏ, để suy tư, để khám phá, để thay đổi bản thân một cách chậm rãi, nhưng không thể lường trước về con người tôi sẽ trở thành… Không! Thực ra tôi còn không biết thứ tôi sẽ trở thành là gì…

Thay đổi nơi tôi chẳng đến như một cuộc khải huyền chết chóc. Nó đến nhè nhẹ như không khí, chợt đến, chợt đi. Thực ra, hãy nghĩ theo chiều hướng khác! Khải huyền tới trong mọi khoảnh khắc tôi sống. Mỗi khoảnh khắc, có những phần trong tôi chết đi và sinh ra.

Tôi nghĩ một nhóm, một tổ chức hay một cộng đồng, một xã hội, đều giống với cá nhân, luôn phải ở cơ chế thay đổi liên tục, thì nó sẽ ổn định. Nếu nó cưỡng lại thay đổi, nó sẽ phải đối mặt với cuộc khải huyền chết chóc. Loạn, đó là phản lực tất yếu cho một cơ chế cứng nhắc và đóng kín. Loạn chỉ thực sự kết thúc khi các nhân tố trong một tổng thể chấp nhận linh hoạt.

Sau tất cả, điều đáng để thay đổi thế giới nhất, đó là thế giới cần nhận ra thay đổi là bản chất của sự sống, không phải một hành vi cần thực hiện hay một lý tưởng. Chấp nhận thay đổi, đó là luật của tự nhiên.

Hà Thủy Nguyên

Có những ngày hư vô

Những ngày náo loạn rồi cũng trôi đi… Những phân tranh sai đúng rồi cũng dịu xuống… Tiếng ồn lao xao lặng dần… lặng dần… Tôi thấy mình rơi dần vào hư vô. Hư vô không phải một cõi không gian, hư vô không phải khoảng tĩnh của thời gian. Tôi chỉ cảm thấy hư vô khi mình không còn níu kéo thêm một lý do nào nữa để cố tồn tại giữa vòng đời ảo tưởng. Khoảnh khắc hư vô ấy rất gần sự

Ma thuật của ngôn từ

“Hôm nay, tôi nhốt mình cả ngày trong căn phòng kín.” Đó là một câu trần thuật không thể xác định được thời gian. Hôm nay là hôm nào? Cả ngày là bắt đầu từ bao giờ và kết thức từ bao giờ? Thậm chí, đến không gian cũng không thể xác định. Căn phòng kín đến mức độ nào? Một căn hộ 5m2 cũng có thể gọi là kín, một tòa biệt thự cũng là một cấu trúc đóng kín, một đô thị cũng

Nhớ #1: Thông cảm

Thông cảm với kẻ nào đó bạc nhược, kém cỏi và thiếu nhân tính là sự lãng phí lớn. Lý lẽ về sự thông cảm thường được viện dẫn để thoả hiệp với sự tồi tệ, chứ không phải để khiến mọi sự trở nên tốt đẹp. Những gì tôi nhớ về sự tha thứ của mình dành cho những người thô lỗ, nhỏ mọn, tham lam, ích kỷ… đó là họ sẽ tiếp tục thô lỗ, nhỏ mọn, tham lam, ích kỷ… Họ không

Nhớ #5: Ngược chiều

Đi ngược chiều gió là một trải nghiệm cực khoái. Khoái cảm của cơn gió táp vào khuôn mặt, vào ngực, thổi tung những gì lả lướt như tóc và tà váy! Khoái cảm của một kẻ cưỡng lại tự nhiên. Những kẻ xuôi chiều không có được sự hưng phấn ấy. Tôi luôn thích thú khi cái lạnh luồn vào da thịt và cũng sợ hãi run rẩy khi cơn gió thấm vào bên trong. Đây là một thú vui hoàn toàn phản khoa

Nhớ #4: Đêm

Đêm, khi tất cả những người thân thiết đã ngủ say, chỉ còn tôi, đó là cô đơn. Không trăng, không mưa, không cảm hứng, không áp lực công việc, không buồn ngủ, không niềm vui, chẳng nỗi buồn, chẳng giận dữ, chẳng ám ảnh. Chỉ đơn giản là thao thức và trống trải. Đó là cô đơn. Một nỗi cô đơn không đau đớn, không mệt mỏi, không chán nản. Không có tiếng động gì ngoài tiếng quạt và tiếng thở của tôi. Cơn