Nhớ#8: Ốm

Sau một trận ốm dài, tôi thấm thía sâu sắc cảm giác rằng có những chuyện nằm ngoài khả năng tác động của mình cho dù năng lực của bản thân có thừa để thực hiện. Đó là bực bội, là bất lực, là chán nản, là tuyệt vọng. Như thể đóa hoa đến kỳ đẹp nhất để khoe sắc lại gặp phải một cơn bão táp mưa sa. Khi bừng mắt tỉnh dậy, thế cục đã chả thể cứu vãn được. Tôi mất đi những cơ hội để chiến thắng.

Đây không phải lần đầu. Lúc nào cũng vậy, cứ mỗi khi những cơ hội tốt đẹp đang đến, và tôi đã chuẩn bị năng lực của mình đầy đủ cho cơ hội ấy, thì tức thì một cơn ốm sẽ quật tôi đổ xuống. Rồi cơ hội đi qua, và khi tỉnh dậy, tôi không những không được nếm mùi vị của thành công, mà ngay cả thất bại cũng chẳng có. Chỉ có một tình trạng duy nhất: Mình đang bị tụt lại ở phía sau. Xa xa kia là những kẻ ung dung bước đi bất kể bản thân có đủ năng lực hay không.

Tôi đã từng rất hận những cơn ốm của mình. Chúng khiến tôi và thế giới cách xa nhau vạn dặm. Nhưng rồi một ngày, tôi nhận ra rằng tôi cần chúng biết bao. Bởi vì đó là khoảng cách an toàn để tôi không bị văng theo quỹ đạo của thế giới – những thứ quy luật tự được gán cho nhân loại.

Lùi ra xa…tôi đã tự mình quy ẩn… Bước vào thế giới riêng của mình. Nơi ấy chỉ có một ngọn đèn là ý thức của chính mình.

Lùi ra xa, thế giới chỉ là cái bóng khổng lồ mờ nhạt không rõ khuôn hình trôi đi vào vô định.

Tôi cảm thấy sự yếu đuối của tôi trỗi dậy. Sự yếu đuối ấy là những tổn thương mà bình thường khi khỏe mạnh tôi tạm bợ che lấp bằng sự hào hứng sống và niềm đam mê cuồng nhiệt. Những cơn ốm khơi lại chúng để tôi chứng kiến và điều trị chúng, dần dần…

Những đứa trẻ cần đau ốm ở mức độ nhất định để chúng trở nên thông minh hơn. Còn tôi, cũng cần đau ốm để trưởng thành hơn, với điều kiện là không chết quá sớm vì một căn bệnh ngớ ngẩn nào đó.

Ngẫm lại thì, cái sự không may của các cơn ốm lại là một điều may mắn với tôi. Có lẽ, nếu thiếu chúng, giờ đây tôi đang giương giương tự đắc như những kẻ hãnh tiến, quá mải mê đuổi theo những cơ hội mà cuộc đời thả thính trước mũi. Có lẽ, tôi sẽ quên mất những cuộc đối thoại với chính mình, quên mất mình và vội vã trói bản thân trong một mớ mỹ từ cái tôi chật hẹp.

Lùi ra xa… Đêm đã khuya… Thế giới càng xa…

Hà Thủy Nguyên

Share:

Add comment: