Home Sáng tác mới Thanh khiết và ô trọc

Thanh khiết và ô trọc

Mọi thứ trên thế giới này đang đến ngày tàn của nó. Không còn nhiều người nói đến sự thanh khiết. Không còn nhiều người đề cao phẩm chất thiêng liêng. Không còn ai sống như một thiên anh hùng ca bi tráng. Các nguyên mẫu lý tưởng bị đổ vỡ.

Người ta tôn thờ Ma Qủy trên khắp màn ảnh, trên đầu môi chót lưỡi, trên sách vở, thậm chí trong các pháp môn. Người ta cho rằng lối sống thông minh nhất là chiêu theo bản năng xác thịt. Nhưng họ quên mất con người có hai bản năng chính: bản năng linh hồn và bản năng thể xác. Chiều hoàn toàn theo thể xác là chối bỏ phẩm chất thiêng liêng và thanh khiết của con người. Linh hồn không cần ăn uống bừa phứa, làm tình và chém giết, linh hồn thậm chí không cần cả quyền năng.

Thế nào là thanh khiết? Thế nào là ô trọc? Người ta tưởng chạy theo mấy tôn giáo, giữ gìn đạo hạnh được gọi là thanh khiết ư? Một kiểu ô trọc của những sự mỹ miều. Ô trọc không hẳn là bẩn thỉu. Giống như cứt vậy, cũng từ những thứ chúng ta ăn mà ra. Cứt là một mớ hỗn độn các chất nhào nặn vào với nhau. Sự ô trọc chính là thế. Ngay cả trong các thánh đường giờ đây cũng chỉ là một đống hỗn độn.

Có thuyết cho rằng vốn dĩ không có nguyên tố đất, nguyên tố đất chỉ là hỗn hợp của 3 nguyên tố thần thánh: Lửa, Nước, Khí… mà thành. Thế nên đất ô trọc, đất chưa bao giờ thanh khiết. Cũng chính sự ô trọc đó mà đất phát triển, sự ô trọc phát triển. Qủy dữ thì sinh con đẻ cái hàng đàn hàng đống. Thiên thần bất tử nên không thể sinh diệt và tái sinh.

Gìn giữ sự thanh khiết hay quay về sự thanh khiết là tìm lại nguyên bản của mình, không vướng một chút gì ảnh hưởng của kẻ khác. Mọi sự pha tạp, kiểu gì cũng dẫn đến ô trọc. Điều này không dễ tí nào giữa thế giới này. Cũng chính mong mỏi và tiếc nhớ sự thanh khiết của linh hồn mà tôi không thể chấp nhận bất cứ sự tác động của ai. Không phải tôi khinh thường họ, mà chỉ đơn thuần tôi muốn là tôi.

Mọi sự đã quá rõ ràng trên con đường tâm linh, đó là rũ bỏ, rũ bỏ càng nhiều càng tốt.

Trích từ wordpress Hà Thủy Nguyên ngày 12 tháng 7 năm 2013

Nhớ#3: Trống rỗng

Trống rỗng…là khi đã quá mệt mỏi và chán nản nhưng vẫn phải tiếp tục bước đi. Đây là một định nghĩa hoàn toàn vô nghĩa. Từ "trống rỗng" chẳng có nội hàm hoặc nội hàm của nó quá trống rỗng để gọi tên. Thực ra thì khi tôi đã trải qua cả trăm ngàn lần trống rỗng. Đơn giản bởi vì tâm tư của tôi không đặt vào cuộc sống này dù hiện thực tôi đang sống vẫn diễn ra. Tôi chứng kiến khoảnh

Nhớ#8: Ốm

Sau một trận ốm dài, tôi thấm thía sâu sắc cảm giác rằng có những chuyện nằm ngoài khả năng tác động của mình cho dù năng lực của bản thân có thừa để thực hiện. Đó là bực bội, là bất lực, là chán nản, là tuyệt vọng. Như thể đóa hoa đến kỳ đẹp nhất để khoe sắc lại gặp phải một cơn bão táp mưa sa. Khi bừng mắt tỉnh dậy, thế cục đã chả thể cứu vãn được. Tôi mất đi

Nhớ #1: Thông cảm

Thông cảm với kẻ nào đó bạc nhược, kém cỏi và thiếu nhân tính là sự lãng phí lớn. Lý lẽ về sự thông cảm thường được viện dẫn để thoả hiệp với sự tồi tệ, chứ không phải để khiến mọi sự trở nên tốt đẹp. Những gì tôi nhớ về sự tha thứ của mình dành cho những người thô lỗ, nhỏ mọn, tham lam, ích kỷ… đó là họ sẽ tiếp tục thô lỗ, nhỏ mọn, tham lam, ích kỷ… Họ không

Nhớ #7: Mặt trời

Tôi không còn nhớ lần cuối cùng tôi ngắm mặt trời là lần nào. Những tia sáng mặt trời đang thay đổi, và có lẽ tôi cũng thế, nên chúng tôi đã chẳng thể hợp nhau. Tôi còn nhớ những ngày nhỏ, tôi yêu ngày mưa, và tôi cũng yêu ngày nắng. Tôi có thể chạy đầu trần giữa trưa, không ốm và da vẫn trắng. Mặt trời và tôi thân nhau là thế. Mặt trời cùng tôi nhảy múa trên những cánh đồng cỏ

Mưa

Mây ùn ùn từ đâu kéo đến không biết… và trời mưa! Mưa! Lộp độp! Ào ào! Rả rich!... Mưa như một cuộc làm tình miên man của Đất và Trời… …Mây đi một quãng đường dài để rồi trút xuống hết theo một cơn mưa rào vội vã. Để làm chi? …Một hạt mầm đương đầu với bao thử thách, trải bao sóng gió, vươn lên thành một cái cây, cây ra hoa, ra quả và rồi bị một con chim nào đó nuốt