Home Sáng tác mới SLAVES OF DESTINY

SLAVES OF DESTINY

We- Slaves of Destiny
Join all diversions in Eternity
Belong to no where

Ice melting in the red
Flame gleaning in the blue
If life and death united
Purlieus of Real and Unreal ‘d be erased
We – Slaves of Destiny
Choose one of Destiny
Being in dream
…of dream
… of dream
… of dream…

Incapable of choosing the Finale
Oh, and no the Inception
Be constructed
Be sundered
We – Slaves of Destiny
Be destined by Destiny
And the lodestars transiting
Only illusions of where the dream is ending…

We – Slaves of Destiny
Join all diversions in Eternity
Belong to no where

Hà Thủy Nguyên

Thiên địa phong trần – Một khúc cầu hồn

Phân tích, tranh cãi, đập phá, ấy là thứ mà ta gọi là bình phẩm ư? "Thiên địa phong trần" là một khúc cầu hồn, đây là con đường của tiểu thuyết, của cuộc đời sống lại chứ không phải con đường của khảo cổ, của kẻ đào mộ. Hà Thủy Nguyên viết tiểu thuyết lịch sử ư? Không. Hà Thủy Nguyên viết tiểu thuyết dã sử. Trong Sử ấy không có sự xác tín của khoa học. Trong Sử ẩy là những câu chuyện,

Editor

31/12/2025

Độc giả thích tác phẩm “dễ dãi” cũng là điều dễ hiểu (Trả lời PV báo An ninh Thủ đô năm 2016)

Dưới đây là bài trả lời phỏng vấn báo An ninh Thủ đô của nhà văn Hà Thủy Nguyên trong năm 2016 về những cuốn sách thuộc loại "khó đọc" của mình và gu đọc sách "dễ dãi" của độc giả trẻ hiện nay. Phóng viên: Mai Anh ANTD.VN - Lý giải về việc vì sao độc giả lại thích đọc những tác phẩm văn học theo kiểu “mỳ ăn liền”, nhà văn, nhà biên kịch Hà Thủy Nguyên - một trong những tác giả trẻ

Nghịch haiku (Nảy ý khi nghe tin hòa thượng Tuệ Sỹ viên tịch)

Hoa lan cánh chớm quăn Hoà thượng tròn kiếp không chút người Máy vừa restart rồi --- Giẻ rách uế nhọ lem Muỗi nổ banh lách tách tan tành Khói trầm bóng vờn tường --- Bức tường xanh ánh vàng Hứng trôi vội vàng phím máy lag Leo cầu thang mỏi gối --- Máy ảnh lia trăng nhạt Vo ve muỗi động bóng lá lay Xích đu dừng cười toe --- Nến đốt không lửa cháy Ánh đèn giáng hương thăng muỗi né Bừng nóng

Dân tộc bên bờ biển

Có một dân tộc bên bờ biển quỷ Dậy sóng tham Chìm đắm cơ đồ Con thuyền tương lai mắc cạn Quỷ khốc Than thân Đói tinh thần Cứ ngỡ mình nghèo đói Tự nhai mình, thịt dai nhách, về không   Ngày lại ngày Kẻ cúi đầu Biết gì đâu Vài ba tấc đất Cũng ngậm cười Quỷ đói Lết đêm trăng đỏ ối Thời gian trôi Thế hệ ăn thế hệ sau ăn thế hệ sau   Tôi viết bài thơ phi dân

Đôi mắt tôi

Có những thế giới tôi dạo bước Chẳng ai lai vãng Họ lờ đi như không có trên đời Hai con mắt bịt hai thôi còn một Giả ngắm nhìn nhân gian ở cõi kia Kẻ vô lý trí thấy tất thảy Chẳng hiểu gì tất thảy Lao và lao và lao và lao Nào có sao Lạc vào vô vàn thế giới Xoá nhoà bản thân thành hạt bụi Đúc nên tầng tầng thế giới   Tôi yêu đôi mắt tôi Lý trí tôi