Chầu gió

Tây phong u u ải bắc lu mờ vết chân hoang ngóng đại ngàn … ngưng…
Hoang vu non lĩnh khí thờ ơ ta nghe lòng rỗng chân mây chẳng níu phím trăng buông khuất bóng hư vô vũ trụ…hờ…
Ta cố dịu một cơn cuồng loạn nghe gió mọc kẽ da hóa tuyết băng lã chã
Lạnh này ai đã lặng một cuộc chờ
Lặng một cuộc nhân sinh mạng người sao rụng không gian vụn toang hoác lỗ không định trước
Bạn bè xa thẫn bóng chiều tà
Vút đàn bi ca
Vỗ nhịp vọng tiếng ta nghe ta văng vẳng cõi ngã điệu ngả chiều nghiêng vị ngã hư vô
Mỉm môi cười khóe nhếch mắt buông tóc rủ lơ thơ đóng màn thế sự

Nhấn điệu gió và rung hồn sông núi
Ta buông dây bật phím hoa khai
Khai nhật nguyệt đã đổi màu sương tuyết
Hàm tiếu mơ hoa rụng đắp mồ
Mơ hoa mơ rượu cũng mơ mơ
Thảo mộc thảo thơ đành thảo thảo
Ta nỡ xôn xao một điệu hành

Số kiếp thanh thanh vận nước long đong giương cung nghe tiếng dây lách tách rụng cuồng phong ngựa gục bên cầu soi phận cùng lực kiệt
Gió táp mưa sa la đà sao đọng đơi chân trời hé lộ dương quang đãng tầng không cõi tịnh
Phiêu liêu xiêu xoáy lốc say say men nghiêng độ tinh cầu chìm đáy khơi xa sóng động
Chuyển mùa

Hây hẩy nồm đông nồng mây mưa thiên linh địa
Lây phây cõi bắc sắc điệp hoa sơn độ hà
Vệt sao đưa phong kín thời khắc khắc tùng cắc bạn bè xa điểm trống động nhân tâm
Ngất ngư chầu gió chiều đô thị
Góc thành đông mở cổng ngóng thanh phong

Hà Thủy Nguyên

Mưa chinh tây

Hãy nghe reo reo mưa Lưa thưa mùa tội lỗi Tôi đã nguôi tĩnh lặng Đã mờ vệt hư vô   Mưa vỗ thái dương xa Thì thùng tan sân hận Ơ gió mùa gió mùa Đồng cổ vang vang trận   Ta sinh ra trong mùa tội mới Ai sinh ra nơi mưa Nẩy tươi giọt và giọt Ta đã reo như mưa Và gieo mình Thềm mưa   Tấm áo long lanh ngày trở gió Vá víu dăm tình thơ Cũng hờ Và

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Lướt

Này đêm lướt khẽ thế tầng không mờ bóng lại qua chập chờn cơn tỉnh thức Và thế giới nào lịm tắt bừng lóe hoan ca khúc truy điệu nguyện cầu vũ trụ Tay vỗ nhịp hồn gõ phách điệu đàn lẩy hứng Một nụ hôn vừa khẽ chạm bờ môi Thịt da hờ cọ khẽ phút này thôi Chén rượu thơ đã chờ ta nơi tửu quán chẳng ai lại qua Mỏi cuộc chơi thành bại trút cạn cơn nồng hứng Mai này tàn

Đêm đại mạc

Miên trường tung điệu xoay gió cátTrăng tơ một mảnh vỡ sơn hàMông mênh lòng trải cùng vô hạnÔ kìa trăng ánh vệt cát mơ Bốn ngàn thế giới nghe chừng vụnKết lại vào đây một thể tinhDạ quang đáy gió hoàng kim lộngLồng chút chân tâm dưới đáy hồn Vệt cát trôi mờ cố nhân phiêuNgà ngà trông bốn bể tiêu điềuĐô thành vãn bóng người xưa ấyChỉ chút thơ này với cô liêu Mà trăng chớm nụ à hoang lĩnhSa mạc sói tru

Phúc âm say

Trang Tử nằm mơ thấy mình hóa bướm, rồi thì cả Trang Tử và bướm cũng không phân biệt được thực ảo Người ta bảo mọi thứ đều là ảo tưởng, nhưng ảo tưởng có thật không thì không ai biết Kẻ nào tìm thấy bản thân giữa mê cung phản chiếu của chính mình? Những kẻ tạo ra ảo tưởng về thực tại rồi cũng lạc trong hành lang của mê cung thực tại mà thôi Hãy chạm vào thực tại bằng nhịp đập