Home Sáng tác mới À ơi…trôi…

À ơi…trôi…

À ơi mưa rơi bời bời thành thị ngày ma mị bén lả lơi
À ơi lơi lơi thơ không lời tình tự con chữ cũng rụng rời lá lá hoa hoa
Đoái hoài chi hoa tàn lá rụng sao rời trăng khuất mây trời
Đoái hoài chi trà nhạt rượu suông phòng không chẳng khép gió vu vơ
Lạnh lạnh cơn mơ nào ai thấy ánh trăng mờ mịt mùng hồn ta ơ
Ơ à bóng ma không nhà thê thiết bước biền biệt nẻo hư vô
Đáy mồ xác thân tan rữa ai còn nhớ nữa bóng không tên kiếm tìm mảnh vỡ hồn vương góc đường cũ kĩ
Ơ à ma mị nóc nhà sương rơi kìa sương rơi mưa lơi kìa mưa lơi ta ơi đâu ta ơi
Rời nẻo thanh vân dẫm bước mịt mù nghe gió mưa sương rụng vệt rầu đau
Gói sự nghiệp vo viên cơn mộng ảo thổi phù lửa bập bùng tro lất phất về không
Không không sắc sắc không không lẽ suông bén môi tục khách mê man siêu độ tinh thần
Vuốt vuốt ve ve vân vê bản ngã đã đóng khuôn mẫu giác giả vờ vịt vịt vờ phỉnh phờ thế sự
À ơi ngủ đi ngủ đi giấc nhân duyên đứt đoạn
À ơi ngủ đi ngủ đi ma mị quay về hư vô tìm kiếm ngưng rồi
À ơi ngủ đi ngủ đi thơ lẫn mầu vạn thuở mưa xuyên thời khắc điểm kiếp đang trôi

Hà Thủy Nguyên

Tranh minh họa: Foggy morning – Ilya Ibryaev

Đo một cơn say

Rớt giọt rượu tràn thung trăng nhú vờn tóc giăng xoã xượi đô thành   Sơn lâm hú vệt trăng lằn đỏ  mây giăng sáu cõi  ập cuồng phong ba đào dựng ngược   Bươm mép cổ thi sờn manh áo cũ hư danh chẳng đếm nổi mấy cuộc vui đo đời tới hạn đo tình liên miên đo mấy chốc say sơn hà nhàn nhạt   Đan tâm thu giăng hứng trăng kết giọt say mèm quên tỉnh lòng dã thú u u  thơ

Dã hoa

Thu mây ngàn động long nhật nguyệt Bén hơi hoang dại sói tru Cuộc săn vô biên đà xếp xó Đâu rồi Ta nhỉ giữa thiên thu Thế gian chật thế không chỗ cựa Xác phàm non thế nặng luân hồi Rượu nào say được hồn bất diệt Thơ này cũng đành tùy tiện trôi. Một cơn hoang loạn chiều vừa đổ Mộng vũ trụ xoay vẫn chuyển vần Đêm nay ai rảnh cùng lang bạt Ngâm khúc hùng tâm nở dã hoa Hà Thủy

Tôi đếm

Đếm đêm vương vấn thềm thu rụng Đếm thu nay đã lỡ nhịp mùa Đếm tôi bước qua tôi thật khẽ Trăng rơi à trăng rơi... Tôi thấy tôi lạc mình nơi tiền kiếp Trúng tên rồi nghe nức nở hơi tàn Tôi đếm nhịp sống mình đứt đoạn Một đời đà tan hoang... Tôi lại đi theo dấu sao vô tận Đếm hư vô mấy lượt gọi tôi về Tôi ôm ấp đôi mối tình hư huyễn Chẳng cắt nổi nhân duyên... Và đây

Lời tôi và mưa rơi

Lời tôi Ai đã đánh rơi Nơi gió thoảng Như nụ hôn Vừa thoáng qua môi Làn môi tôi mong mỏng Trăng lưỡi liềm đọng máu Buột rơi lời Ma thuật lên ngôi Đã quên tình yêu nơi môi ai đó Mọng đam mê Lời tôi Sương đọng hồng nhung Tục khách chẳng ngó ngàng Hơi bay vô dạng Mây mưa Lời tôi Đã ướt áo ai chưa? Người lạ đi qua sầu lo Có nghe mưa sũng tóc Và trăng ám hơi Nơi khóe

Thưởng trà dưới mưa

Nhấp một ngụm trà Lay mưa Lưa thưa ai đứng bên gò Oan hồn chợt tan lòng oán Thây tàn hư vô Chuông chiều vọng vọng nấm mồ Người dịu lại sau cơn cuồng nộ Lòng tro tàn thấu suốt cõi nhân gian Hương trà thoảng một chút tơ thanh thoát Say và say, thi tửu cũng nhạt nhoà Có những mùa mưa đến và đi Một chung trà biệt ly rồi tụ hợp Ai uống cùng người Lạnh Cô quả hồng trần Kiếp thần