Home Sáng tác mới Thơ Cõi tôi đìu hiu

Cõi tôi đìu hiu

Góc cafe nơi tôi đã cũ
Có một Hà Nội cũng cũ mòn
Người đàn bà đã liếm vệt son
Chờ đợi
Và ngày mai đều sẽ cũ
Như hôm nay
Nơi khoảng chiều ập xuống phố đông
Trời chẳng ráng hồng rực rỡ
Chỉ những đìu hiu đi qua tôi

Nơi ánh cũ đô thành
Tôi tìm thấy mình chân thực
Trong đơn độc tuyệt đối chẳng cơn say
Chẳng niềm vui
Chẳng niềm đau
Tôi đã xa rất xa bản tính
Để thấy tôi vô hình
Không ước định

Chầm chậm, chầm chậm và dừng
Như cơn gió chiều nay
Chỉ đi qua mà quên chuyển động
Một con sông lồng lộng
Cũng quên mất xuôi dòng
Tôi thấu rõ cõi lòng tôi
Đang mặc kệ sông trôi

Bao bóng người đi qua nơi tôi
Vệt son mờ chẳng rõ
Có một người đã cũ
Chẳng qua đời

Mặt trời ai tắt sau lưng
Toà nhà cao nhầu nhĩ
Vò nát thơ ca và thổi phù theo gió
Cơn gió sẽ về đâu
Còn tôi về đâu

Tôi về nơi trống rỗng lòng tôi
Ngắm đô thành mơ hồ cũ mới
Qua lăng kính đã hoá thân thành gió
Và bóng người thầm thĩ nhỏ to
Lời cuộc đời lăn trên phố

Ồ, cõi tôi đìu hiu quá
Ai ơi, đừng ghé bước qua đây!

 

Hà Thủy  Nguyên

Phác thu

Thanh như thuỷ, đạm như thu Huýt sương động phố không mùa Hàng hàng cổ tự rêu chẳng bám Lòng tôi có bện mưa buông Vẩy thu phác nền trời nhạt nhạt Đề dăm câu gói gọn một tình thơ Đời ai hiểu lòng ta từ vạn thuở Đêm nay vừa mở với vô cùng. Đời náo động chẳng dung làn gió nhẹ Quen vô mùa chẳng chịu nổi thu sang Người nông nổi chẳng quen hồn lãng đãng Hạnh phúc hờ chẳng nhượng bộ

Tuổi tung cánh

Khi tôi đọng mặt hồ chút buồn hờ xưa cũ Quăng dây câu màn sương phẳng lặng tờ Chút thơ cựa quậy Nơi trái tim nhịp đập yếu mờ Tháng ngày này ôi êm dịu quá Cái êm dịu dối lừa Của tuổi về trưa Tôi chìm dần giấc ngủ thờ ơ Vờ vĩnh mặc bên ngoài náo động Vờ vĩnh trói đôi cánh đại bàng góc phòng chật hẹp Giả quên gió lốc lặng rồi Nằm vô định ngắm bầy se sẻ chuyền cành

Thả cờ gặp mưa

Thả quân cờ……rơi…biến động mùa… Tứ khí mưa dâng mây đẩy gió gió mưa mưaThả mềm tục lụy lẩn đáy hồ sen vừa héRót trà ngòn ngọt cuống thời trôi Kia đây ta đã về trời nơi tầng mây du đẩyGót sương mưa đà kín giang hồMột áng thơ vừa độ ngấmTiếng hồn đã ngâm Ngưng bút vệt mực chưa tròn chữXòe mưa bóng hoa chợt tan hình Trận cờ dở nhịp đời thắng bạiTách trà sen đẫm nước thời qua Hà Thủy Nguyên

Đo một cơn say

Rớt giọt rượu tràn thung trăng nhú vờn tóc giăng xoã xượi đô thành   Sơn lâm hú vệt trăng lằn đỏ  mây giăng sáu cõi  ập cuồng phong ba đào dựng ngược   Bươm mép cổ thi sờn manh áo cũ hư danh chẳng đếm nổi mấy cuộc vui đo đời tới hạn đo tình liên miên đo mấy chốc say sơn hà nhàn nhạt   Đan tâm thu giăng hứng trăng kết giọt say mèm quên tỉnh lòng dã thú u u  thơ

Về lại cuối thu

Ta hát bài ca ngợi hoa tàn Ô mùa héo úa đã sang trang Trầm hương ai thắp chờ trăng sáng Chờ ta nhàn ...tản cả nhân gian   Ta hát bài ca Tụng chinh phu Mùa trận mạc dậy hồn thu đã tận "Anh hùng hữu hận" (*) Lá lá rụng Mịt mùng Lửa bập bùng tuý ca biên tái   Ta về lại mùa hoa bướm cũ Động hoàng hoa đã rủ tro tàn Mưa giọt giọt đã khô Rượu đổ tràn hơi