Home Sáng tác mới Thơ Cõi tôi đìu hiu

Cõi tôi đìu hiu

Góc cafe nơi tôi đã cũ
Có một Hà Nội cũng cũ mòn
Người đàn bà đã liếm vệt son
Chờ đợi
Và ngày mai đều sẽ cũ
Như hôm nay
Nơi khoảng chiều ập xuống phố đông
Trời chẳng ráng hồng rực rỡ
Chỉ những đìu hiu đi qua tôi

Nơi ánh cũ đô thành
Tôi tìm thấy mình chân thực
Trong đơn độc tuyệt đối chẳng cơn say
Chẳng niềm vui
Chẳng niềm đau
Tôi đã xa rất xa bản tính
Để thấy tôi vô hình
Không ước định

Chầm chậm, chầm chậm và dừng
Như cơn gió chiều nay
Chỉ đi qua mà quên chuyển động
Một con sông lồng lộng
Cũng quên mất xuôi dòng
Tôi thấu rõ cõi lòng tôi
Đang mặc kệ sông trôi

Bao bóng người đi qua nơi tôi
Vệt son mờ chẳng rõ
Có một người đã cũ
Chẳng qua đời

Mặt trời ai tắt sau lưng
Toà nhà cao nhầu nhĩ
Vò nát thơ ca và thổi phù theo gió
Cơn gió sẽ về đâu
Còn tôi về đâu

Tôi về nơi trống rỗng lòng tôi
Ngắm đô thành mơ hồ cũ mới
Qua lăng kính đã hoá thân thành gió
Và bóng người thầm thĩ nhỏ to
Lời cuộc đời lăn trên phố

Ồ, cõi tôi đìu hiu quá
Ai ơi, đừng ghé bước qua đây!

 

Hà Thủy  Nguyên

Kẻ mơ

Tôi đã quên mình là kẻ mơ Lơ thơ trên phố Dọc ngang tìm lời giải đố Chẳng viết nổi câu thơ Có những chiều thu lạnh nhạt trôi qua Tôi đi và đi giữa dòng người Dòng đời trôi đi đâu về đâu Dòng sông ra biển tìm cái chết Còn tôi hư huyễn thoát giấc mơ Để rơi vào cơn mơ khác Thêm tầm thường Thêm giả dối Muôn vàn kiếp phù du Đâu ai tỉnh Phật cũng rơi vào hư huyễn thế

Đo một cơn say

Rớt giọt rượu tràn thung trăng nhú vờn tóc giăng xoã xượi đô thành   Sơn lâm hú vệt trăng lằn đỏ  mây giăng sáu cõi  ập cuồng phong ba đào dựng ngược   Bươm mép cổ thi sờn manh áo cũ hư danh chẳng đếm nổi mấy cuộc vui đo đời tới hạn đo tình liên miên đo mấy chốc say sơn hà nhàn nhạt   Đan tâm thu giăng hứng trăng kết giọt say mèm quên tỉnh lòng dã thú u u  thơ

Chiều lẻ

ChiềuĐơnLẻNgàn mây quaTrôi tuột kẽ tay tơ duyên níu giữ Ta nghe lòng buồn trườn triền mây xaGió hú hét tiếng triệu bóng vũ trụ quaChẳng gian nhà trú ẩnMê mê tỉnh tỉnh ai rõ ta mà Ta nghe nguội lạnh trong dòng máuPhủi bay đắm đuối chút tàn phai Mồ hoang mai lạnh hồn thiên cổHạ giới chơi hoài biết ai sayNhân sinh mấy kiếp cười man dạiCuồng quay đào bới một khắc vuiRụng rụng sương giăng chiều phố thịPhong trần khô lệ lạnh

Phố mưa

Phong vân rớt một cơn buồn chúa tểTóc buông lơi khăn ướt tuột vai trầnTa trở về đây ly rượu ngọtĐổ tràn lênh láng bóng mưa buôngĐô thành đọngMột khắc buồnIm bặt Thời gian trút cơn say vào ai đâyCố nhân cũng tan như bóng mâyNhập nhoạng hơi men vừa chợt loãngPhố lạnh người qua nhạt dấu giày Lạnh ám phế thànhTục lụy ủ menTa đốt hay chăng một ngọn đènLướtÁnh phất phơCơn gió cũTay hứng chút ta rơi phố nhạt nhòa Hà Thủy Nguyên

Ta chọn buồn như mệnh số

Ta chọn nỗi buồn Vì thế gian vui cười quá Vui cười đến lạc hồn Mê đắm chân trời xa Vui trong những cơn say Và điên vũ điệu triền miên Bay và bay Trong cơn hoang loạn tinh thần Để quên mình rất gần Rất gần Cõi hư vô Nơi đơn độc Trong nỗi buồn lặng   Ai đang vui cười ngoài đó Có nghe mưa, nghe mưa Đời buồn đã tạnh chưa Ta cạn ly rượu chưa Ta sống tận đời chưa Ta