Home Dịch thuật Dịch thơ Lão phu thái ngọc ca – Lý Hạ

Lão phu thái ngọc ca – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên

Đãi ngọc đãi ngọc cầu nước biếc
Giũa mài chật vật nên màu tuyệt
Cơ hàn ông lão ôm rầu rĩ
Khe xanh khí nước nào thanh sạch.
Mưa đêm đầu núi ăn hạt dẻ
Quốc kêu ứa máu lão nhỏ lệ.
Khe xanh khí nước ghét kẻ sống
Thân nát ngàn năm giận suối khe.
Núi nghiêng gió dựng mưa gầm rú
Suối tuôn leo rủ lướt thướt xanh
Xóm lạnh nhà trống nhớ con trẻ,
Thềm cũ đài xưa cỏ lan đầy.

Bản phiên âm Hán Việt

Thái ngọc thái ngọc tu thuỷ bích,
Trác tác bộ dao đồ hảo sắc.
Lão phu cơ hàn long vi sầu,
Lam khê thuỷ khí vô thanh bạch.
Dạ vũ cương đầu thực trăn tử,
Đỗ quyên khẩu huyết lão phu lệ.
Lam khê chi thuỷ yếm sinh nhân,
Thân tử thiên niên hận khê thuỷ.
Tà sơn bách phong vũ như khiếu,
Tuyền cước quải thằng thanh diểu diểu.
Thôn hàn bạch ốc niệm kiều anh,
Cổ đài thạch đặng huyền trường thảo.

 

Bắc phong hành – Lý Bạch

Hôm qua mình dịch Yên ca hành bài Thu phong của Tào Phi, rồi chợt nhớ ra bài Bắc phong hành của Lý Bạch, cũng là thể tài chinh phụ. Bài này có mấy bản dịch, nhưng các bản dịch đều biến bài hành này thành nhịp điệu thơ thất ngôn, làm sai đi tính hiện thực khắc nghiệt của bài thơ. Vẻ đẹp của bài thơ không phải ở câu thơ chau chuốt bóng bẩy theo lối Đường thi phổ biến, mà là nỗi

Kim đồng tiên nhân từ Hán ca tịnh tự – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên: Mậu Lăng chàng Lưu về trong gió (*) Đêm vang ngựa hí sớm bặt tăm Tường tranh gốc quế hương thu lẩn Băm sáu cung xưa rêu phủ sân Quan Ngụy xe thúc nơi ngàn dặm Cửa đông gió gắt mắt xạ nhân (**) Phòng trống tiễn trăng cung Hán biệt Nhớ vua thánh thót giọt lệ chì (***). Hàm Dương lan gầy tiễn khách đi Trời vô tình quá già chẳng biết (****) Bưng mâm lẻ bước nguyệt

Cổ du du hành – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên Tà dương trắng núi Tây Ánh biếc trải nơi nơi. Cổ kim vô cùng tận Ngàn năm theo gió trôi. Bãi bờ đà hóa đá Tăm cá động cầu Tần (*) Thời gian như sóng vỗ Đồng trụ cũng tiêu thôi. (*) Cầu đá do Tần Thủy Hoàng xây ở núi Thanh Thành, dài 30 dặm. Bản phiên âm Hán Việt Bạch cảnh quy Tây sơn, Bích hoa thượng thiều thiều. Cổ kim hà xứ tận, Thiên tuế tuỳ

Lậu thất minh – Lưu Vũ Tích

Núi nào bởi cao, tiên ở thành danh Nước nào tại sâu, rồng ngụ mà linh Gian nhà quê mùa, đức vang tiếng lành Biếc thềm vệt rêu phủ, rèm thưa cỏ chìm xanh Bậc túc nho cười nói, phường tục tử bặt thanh Khẽ gảy cây đàn mộc, tụng Kim cang Chẳng đàn sáo để bận tai, không án thư mà nhọc mình Nam Dương có lều cỏ, Tây Thục có nguyên đình (*) Khổng Tử hỏi: “Có chi mà quê mùa?” Hà Thủy

Hoa hạ túy – Lý Thương Ẩn

Tầm phương bất giác tuý lưu hà, Ỷ thụ trầm miên nhật dĩ tà. Khách tán tửu tỉnh thâm dạ hậu, Cánh trì hồng chúc thưởng tàn hoa. *Bản dịch của mình: Say ánh chiều tà bãi cỏ thơm Tựa cây chìm bóng giấc hoàng hôn Nửa đêm sực tỉnh người đâu tá Đuốc rọi tàn hoa bước cô đơn.” --------- Đang viết Thiên địa phong trần Tập 2, chợt nổi hứng dịch bài thơ này!   Hà Thủy Nguyên dịch