Home Dịch thuật Dịch thơ Lão phu thái ngọc ca – Lý Hạ

Lão phu thái ngọc ca – Lý Hạ

Bản dịch của Hà Thủy Nguyên

Đãi ngọc đãi ngọc cầu nước biếc
Giũa mài chật vật nên màu tuyệt
Cơ hàn ông lão ôm rầu rĩ
Khe xanh khí nước nào thanh sạch.
Mưa đêm đầu núi ăn hạt dẻ
Quốc kêu ứa máu lão nhỏ lệ.
Khe xanh khí nước ghét kẻ sống
Thân nát ngàn năm giận suối khe.
Núi nghiêng gió dựng mưa gầm rú
Suối tuôn leo rủ lướt thướt xanh
Xóm lạnh nhà trống nhớ con trẻ,
Thềm cũ đài xưa cỏ lan đầy.

Bản phiên âm Hán Việt

Thái ngọc thái ngọc tu thuỷ bích,
Trác tác bộ dao đồ hảo sắc.
Lão phu cơ hàn long vi sầu,
Lam khê thuỷ khí vô thanh bạch.
Dạ vũ cương đầu thực trăn tử,
Đỗ quyên khẩu huyết lão phu lệ.
Lam khê chi thuỷ yếm sinh nhân,
Thân tử thiên niên hận khê thuỷ.
Tà sơn bách phong vũ như khiếu,
Tuyền cước quải thằng thanh diểu diểu.
Thôn hàn bạch ốc niệm kiều anh,
Cổ đài thạch đặng huyền trường thảo.

 

Khúc Giang – Đỗ Phủ

Kỳ 1 Một mảnh hoa bay xuân đã phai Gió bay vạn nẻo khách sầu ai Tàn hoa cứ ngắm cho lòng thỏa Say rượu chớ từ kẻo đau hoài Trên sông nhà nhỏ chim làm tổ Bên vườn mả cũ ngựa nằm dài Ngẫm đời phải lẽ nên hành lạc Cớ gì danh lợi vướng thân đây.   Kỳ 2 Mang áo xong chầu vội về ngay Đầu sông ngày ngày thỏa trân say Tiền rượu nợ nần ai mà chẳng Cõi đời thất

Bồ tát man – Lý Bạch

Rừng xa tịch mịch lụa mây vờn Núi trơ một dải rợn thê lương Lầu cao bóng chiều buông Trên lầu người buồn thương Thềm ngọc hoài trông ngóng Về tổ chim chiều liệng Về nhà đường nơi đâu Đình lại quán nối nhau. Hà Thủy Nguyên dịch Bản Hán Việt: Bình lâm mạc mạc yên như chức, Hàn san nhất đới thương tâm bích. Minh sắc nhập cao lâu, Hữu nhân lâu thượng sầu. Ngọc giai không trữ lập, Túc điểu quy phi cấp.

Hữu sở tư – Lý Hạ

Năm cũ bên đường hát biệt ly Hôm nay đất Thục người vẫn đi Tháng hai bên rèm hoa đùa gió Trước thềm ngàn dặm trúc lâm li Tiếng đàn như lòng thiếp Đứt nối hết đêm này Nhớ chàng ngựa trắng mang cung gỗ Nơi đâu mà chẳng gió xuân bay? Lòng chàng há nặng như đá tảng Thân thiếp nào mãi vẻ hồng hoa. Trời biếc sông xa ngang đêm tàn Sóng bạc đầu cuộn chẳng cầu sang. Gió Tây chưa thổi sầu

Hiệp khách hành – Lý Bạch

Khách Triệu dải mũ lay Gươm Ngô sương tuyết rọi (*) Bạch mã yên ánh bạc, Lấp loáng tựa sao bay. Mười bước thêm kẻ chết, Vạn dặm làm chi đây. (**) Việc xong bèn phất áo Ẩn kín thân danh này. Nhàn đến Tín Lăng chơi, Buông kiếm nhập cuộc say. Chu Hơi này chả nướng Hầu Doanh chén rượu đây. Ba chén cạn xá chi Ngũ Nhạc nhẹ như mây. Tai bập bùng hoa mắt, Ý khí sắc tỏa dày. Chùy vàng vung

Xuân nhật túy khởi ngôn chí – Lý Bạch

Xuân, người ta phải vui, vì mùa xuân kỳ thực rất buồn, bởi xuân là khoảng thời gian con người liên tục đối diện với hư vô và suy vong. Thu là đối diện với úa tàn, đông là sự đìu hinh cô quạnh, nhưng xuân là lúc những cái cũ đã thực sự kết thúc và cái mới đến trong một cảm thức mơ hồ về lụi tàn sắp sửa. Mở lại những trang thơ Lý Bạch mà tôi đã dịch cách đây mấy