Lộng ca

Kinh kỳ nằm dài

Ta chờ gió lộng

Lộng ùa hoa rụng

Lộng phàm nhân sân hận

Lộng kịch trần khép màn

Lộng bụi tan trong gió

 

Ta dạo bước kinh kỳ

Sưu tầm gió

Lộng mùa quá khứ

Lạnh túi thơ

Khúc ả đào í a phong nguyệt

Rượu ngả nghiêng tràn phố không người

Ta khóc một thời

Ta cười một đời

Bước giai nhân lang thang đêm tịch mịch

 

Lộng chiến tranh ồn ào náo nhiệt

Lũ trẻ con khoe dũng khoe tài

Mơ tưởng gì hạnh phúc ngài mai

Gió ơi gió, điểm màu gay gắt

Hóa cuồng phong lộng nét sử thi

Chàng ngưng thần, ta chớp hàng mi

Cho lạnh lẽo trăng sao

Vạn linh hồn siêu thoát

Cho thế giới im đi…

 

Ta gầm lên lùa cơn gió lộng

Ta gầm lên thổi tắt điên cuồng

Gầm tan bụi ảo nhân gian

Gầm thơ bật dậy giăng màn hư linh

 

Hà Thủy Nguyên

Ngạo ca nổi gió

Ta nghêu ngao hát khúc dài luồn gió luồn chênh vênh đá núi Bóng hà sa phong trần mây lồng lộng Ta thổi dài cơn say Say mùa mạt thế về đây Dáng thần liêu xiêu điệu vũ Ta sẽ say cho bay hết đền đài Muôn bức tượng sứt đầu chẳng nuôi thiện ác Chỉ gỗ đá trơ trơ chờ mục nát Gió ta thổi qua và lả tả tro tàn… mây tan… tâm can xô lệch Cố nhân vắng lặng Băng tuyết đông

Mưa chinh tây

Hãy nghe reo reo mưa Lưa thưa mùa tội lỗi Tôi đã nguôi tĩnh lặng Đã mờ vệt hư vô   Mưa vỗ thái dương xa Thì thùng tan sân hận Ơ gió mùa gió mùa Đồng cổ vang vang trận   Ta sinh ra trong mùa tội mới Ai sinh ra nơi mưa Nẩy tươi giọt và giọt Ta đã reo như mưa Và gieo mình Thềm mưa   Tấm áo long lanh ngày trở gió Vá víu dăm tình thơ Cũng hờ Và

Oẳn tù tì thì ra cái gì

Oẳn tù tì thì ra cái gì Ra gì nào biết làm gì đây Mình với mình, chọn mình nào nhỉ Thôi thì tất cả tan theo mây   Lạc hồn về Tây, mơ tiền kiếp Duỗi tóc bay bay theo gió đông Bàn tay năm ngón vờn gió lộng Thiều ca vang vọng mảnh trời trong   Này một nắm đấm về biển cả Hư vô tung tóe khắp miền người Thét to một tiếng như sấm động Đời nay tan hoang trong thiên

Lời biển

Sóng sánh đại dương buồn thế sự Có những áng mây thưa chẳng bện hình hài Và tiếng biển trời vọng vọng bên tai Đã bao phen nương dâu bãi bể Lớp lớp đổi thay Sóng vỗ bờ Ta say ngất chiều nay Nghe gió lùa nơi tà váy Mơn man thịt da Thế sự buồn chẳng nói Chỉ im lặng mây bay Gió chuyển mình Động một cuộc tình non non nước nước Ta không có những câu thơ vần điệu Để luồn sâu

Thét ca

Ta thét dương trùng dương – Bão Ta thét vân điệp vân – Giông Ta thét ta ảnh lồng bóng Ta thét ta. Đau!   Vạn khối thét tuôn tràn mặt đất Trùng dương xa uất ức đọng hồn đau Mặn hơi máu, mặn hơi đời kiếp kiếp Đứt gãy thôi, tầng vực thẳm vô minh   Ta thét máu cuộn sóng tràn Ta thét mây vỡ tình tan Ta thét ta thấm đời thế tục Ta thét ta. Hoang!   Nén tiếng thét giữa