Home Sáng tác mới Những bức thư dang dở

Những bức thư dang dở

Mảnh vỡ tôi vạ vật những đâu đâu
Những vướng víu của kiếp người chật hẹp
Mà thoáng chốc tôi đã đi hết kiếp
Vẫn với tay quờ quạng chẳng gặp tôi
Ở một kiếp xa xôi vụn vỡ

Tôi chạm nhẹ mảnh thư tiền kiếp
Những hồn đau cố gắn lấy phận người
Những vết thủng gỉ hoen màu ký ức
Bút đã đưa có ngưng chẳng thành lời

Có bóng hình phảng phất giữa trang thư
Khâu chặt đớn đau rớm máu mỉm cười
Đón lấy ban mai thế giới
Một thế giới đang rớm máu
Rít hận cuồng
Tôi đó ư
Của năm xưa mệt nhọc
Cố tạo dáng mình cứu rỗi được ai đâu

Tôi chạm nhẹ vào tôi
Sau bức hình vĩ đại
Để là tôi, bình thường thôi
Khép một giấc mơ dài
Và tỉnh dậy nơi đây
Nghe đời trôi
Mai này tôi có nhớ tôi

Số phận này
Có lẽ
Chỉ là nhấc tay đưa bút
Để chấm hết một bức thư
Để ký một dòng tên không cần nhớ
Gửi vô cùng
Rồi nhấp một ngụm say

Hà Thủy Nguyên

Động thơ

Văng tiếng đời rơi hiên phàmMang mang phong linhNhạc cũ chảy dài khóe cửa Động cánh chuồn gánh mưaNgược dòng đạm thủyVô ô kìa cực Gió lọt qua khe đáy sâu vừaMây mưa ướt sũng một giấc trưaĐẩy hứng thơ tràn cơn xác thịtHoa bung cánh mướt hứng tình mưa Phong linh lặngLây phây giọt đời chạm khẽAi vừa ôm ấp mộng đầu Hà Thủy Nguyên

MƯA TRĂNG

Trăng trắng mưa Trăng rơi Trăng rơi Tàn mùa   Trăng trắng đêm Trăng ảo hóa Mùa lên dây Gẩy điệu tàn thu   Điệu rơi Điệu rơi Thơ ngưng ý đọng Đàn gọi mưa trăng Ta gọi Đời   Đời thấm trăng trắng mưa Ta đàn Đời lên thơ Ta rơi Đời nghe thu Đời ảo ta một kiếp Ta ảo Đời trăng ơi   Mưa trăng rơi Mưa trăng trắng Đời, thơ ơi   Hà Thủy Nguyên

Thơ rơi

Đêm lạnh thờ ơ trăng mơ biên tái Ngựa nện vó hồng hoang lục lạc rung hoài Lồng lộng hải hồ Kẻ đi gối mỏi Vỗ rượu bầu ca vọng trời tây Đêm nay một cuộc say say la đà trăng gió ảo Tay bện mây níu thời gian đọng lại Tôi sợ vầng dương rực cháy Thiêu rụi một chút say này Trời tây vệt sao hằn Tôi cười vang sằng sặc Đêm trăng đã tới hồi cuồng quay Vũ điệu không loạn nhịp

Mưa cuối ngõ

Mảnh tự sự Vương Vắt ngang sáu cõi Hây hây phùn mưa cuối ngõ đổ thênh thang Mảng màu vá víu thời gian Ấy ai nâng mảnh áo cơ hàn Góc thành nam chí sĩ gẩy điệu đàn Ướt Sách không nhàu chữ chéo chồng cố sự Mưa không phập phồng bong bóng phù thế Gót chân ai Không tiếng Dắt những đoàn oán than Hôm nay ngày vẫn chưa tàn Mộng mị lạc chốn nao chưa cập bến trần gian man mác giọt trời

Lời tử sĩ

U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước