Home Sáng tác mới Thơ một đêm xuân

Thơ một đêm xuân

Hoang đêm
Những mái nhà u uất hận đô thành
Rít oán màu xuân không sắc
Lại một bài thơ đã thêm
Lại một ngày đau qua nhanh
Lại một tương lai chẳng chắc
Lại chuỗi dài thắc mắc
Về vô hạn trần gian

Bầy âm hồn chẳng tan
Rít hơi cay trần thế
Níu bám điều chi
Chút cơm cặn canh thừa
Chờ tinh thần thối rữa
Lại thêm người thối rữa
Lại thêm
Lại thêm
Và đêm ứa cơn đói khát

Ôi đô thành tôi ơi
Bãi chiến trường quỷ khốc
Kìa bông hoa vương máu
Vẫn lạnh nhạt mỉm cười
Nơi ngày xuân buông chồi ma mị

Tôi vớt khuôn mặt tôi nơi dòng sông xưa
Tôi đã là ma chưa
Đô thành nay chẳng mưa
Cầu Nại Hà đứt nối
Chập chập chờn chờn người ma qua qua lại lại ma người

Tôi đi qua dãy nhà san sát
Con đường dẫn đến vô biên
Những căn nhà không tên
Của linh hồn phiêu dạt
Thảng thốt
Nghĩa trang chiều tôi đã lạc từ lâu

Ngày và ngày mặt trời không thực
Tôi cười nói cùng xương mục
Lại vồ vập bước đi hối hả
Tất bật đến tận đáy mồ

Định mệnh thời tối cổ
Ô kìa loài tiên tổ
Trói nhau nơi nghĩa trang
Nơi linh hồn không chết
Và tôi cũng chẳng sống bao giờ

Giấc mơ đêm tịch mịch bóng ma đi
Êm êm bước quỷ miêu vờn mộ
Còn tôi viết nốt câu thơ
Loài quỷ nào đang hú hét
Sẽ bặt im run sợ
Vì thơ sẽ hoá tôi
Còn tôi sẽ hiển thần
Thơ còn ngân…

Hà Thủy Nguyên

Gẩy nắng

Ta nắn dây nắng tháng Bảy chùng điệu giang hồ Buông lơi cây đàn muôn dây Chẳng đôi tay hữu hạn thiên tài gẩy nên khúc riêng tây Chỉ hồn ta rung điệu nắng Của một ngày tháng Bảy ngừng trôi Đọng đáy ly rượu chiều cay ngọt Câu thơ này Là một sợi dây nắng đã rung lên Thành phố bắt nhịp Một khoảnh khắc buồn và đẹp Thời gian ơi, trôi trôi Để những gì qua đi còn mãi Vẻ trinh nguyên Cuộc

Tôi mênh mông

Tôi viết bài thơ cho tôi Tôi Tôi Tôi Nẻo đường xa mịt gió Phản chiếu những vẻ tôi Tôi khóc Tôi cười Tôi ân ái và tội lỗi   Vun vút ngược chiều tôi Ti tỉ hình hài Có mang mặt người không nhỉ Tôi không phải Không bao giờ Là hạt bụi của vũ trụ vô chừng Tôi chưa chết và không bao giờ chết Tôi vĩnh viễn mênh mông Thời gian - dòng sông đã cạn dòng Tôi khơi thông từng khoảnh

Đo một cơn say

Rớt giọt rượu tràn thung trăng nhú vờn tóc giăng xoã xượi đô thành   Sơn lâm hú vệt trăng lằn đỏ  mây giăng sáu cõi  ập cuồng phong ba đào dựng ngược   Bươm mép cổ thi sờn manh áo cũ hư danh chẳng đếm nổi mấy cuộc vui đo đời tới hạn đo tình liên miên đo mấy chốc say sơn hà nhàn nhạt   Đan tâm thu giăng hứng trăng kết giọt say mèm quên tỉnh lòng dã thú u u  thơ

Thả cờ gặp mưa

Thả quân cờ……rơi…biến động mùa… Tứ khí mưa dâng mây đẩy gió gió mưa mưaThả mềm tục lụy lẩn đáy hồ sen vừa héRót trà ngòn ngọt cuống thời trôi Kia đây ta đã về trời nơi tầng mây du đẩyGót sương mưa đà kín giang hồMột áng thơ vừa độ ngấmTiếng hồn đã ngâm Ngưng bút vệt mực chưa tròn chữXòe mưa bóng hoa chợt tan hình Trận cờ dở nhịp đời thắng bạiTách trà sen đẫm nước thời qua Hà Thủy Nguyên

Thưởng trà dưới mưa

Nhấp một ngụm trà Lay mưa Lưa thưa ai đứng bên gò Oan hồn chợt tan lòng oán Thây tàn hư vô Chuông chiều vọng vọng nấm mồ Người dịu lại sau cơn cuồng nộ Lòng tro tàn thấu suốt cõi nhân gian Hương trà thoảng một chút tơ thanh thoát Say và say, thi tửu cũng nhạt nhoà Có những mùa mưa đến và đi Một chung trà biệt ly rồi tụ hợp Ai uống cùng người Lạnh Cô quả hồng trần Kiếp thần