Home Sáng tác mới Thơ một đêm xuân

Thơ một đêm xuân

Hoang đêm
Những mái nhà u uất hận đô thành
Rít oán màu xuân không sắc
Lại một bài thơ đã thêm
Lại một ngày đau qua nhanh
Lại một tương lai chẳng chắc
Lại chuỗi dài thắc mắc
Về vô hạn trần gian

Bầy âm hồn chẳng tan
Rít hơi cay trần thế
Níu bám điều chi
Chút cơm cặn canh thừa
Chờ tinh thần thối rữa
Lại thêm người thối rữa
Lại thêm
Lại thêm
Và đêm ứa cơn đói khát

Ôi đô thành tôi ơi
Bãi chiến trường quỷ khốc
Kìa bông hoa vương máu
Vẫn lạnh nhạt mỉm cười
Nơi ngày xuân buông chồi ma mị

Tôi vớt khuôn mặt tôi nơi dòng sông xưa
Tôi đã là ma chưa
Đô thành nay chẳng mưa
Cầu Nại Hà đứt nối
Chập chập chờn chờn người ma qua qua lại lại ma người

Tôi đi qua dãy nhà san sát
Con đường dẫn đến vô biên
Những căn nhà không tên
Của linh hồn phiêu dạt
Thảng thốt
Nghĩa trang chiều tôi đã lạc từ lâu

Ngày và ngày mặt trời không thực
Tôi cười nói cùng xương mục
Lại vồ vập bước đi hối hả
Tất bật đến tận đáy mồ

Định mệnh thời tối cổ
Ô kìa loài tiên tổ
Trói nhau nơi nghĩa trang
Nơi linh hồn không chết
Và tôi cũng chẳng sống bao giờ

Giấc mơ đêm tịch mịch bóng ma đi
Êm êm bước quỷ miêu vờn mộ
Còn tôi viết nốt câu thơ
Loài quỷ nào đang hú hét
Sẽ bặt im run sợ
Vì thơ sẽ hoá tôi
Còn tôi sẽ hiển thần
Thơ còn ngân…

Hà Thủy Nguyên

Tình đêm

Hồn ma khiêu vũ Sầu đêm Đong trận mưa rơi Mấy giọt mềm Ta viết hồn ta vào thinh lặng Chỉ lời thinh lặng nối vô biên   Đong một đêm dài Không ánh trăng Chẳng kẽ sao lọt chút tơ lòng Và ta bấn loạn mùa thơ ấy Đã gần xong…   Lặng gió bụi rồi, còn đêm thôi Lặng lời thiên hạ chốn ta ngồi Thao thức bước vào cơn gió nổi Lành lạnh cổ thi đã vào hồi   Ta trút bạch

Phác thu

Thanh như thuỷ, đạm như thu Huýt sương động phố không mùa Hàng hàng cổ tự rêu chẳng bám Lòng tôi có bện mưa buông Vẩy thu phác nền trời nhạt nhạt Đề dăm câu gói gọn một tình thơ Đời ai hiểu lòng ta từ vạn thuở Đêm nay vừa mở với vô cùng. Đời náo động chẳng dung làn gió nhẹ Quen vô mùa chẳng chịu nổi thu sang Người nông nổi chẳng quen hồn lãng đãng Hạnh phúc hờ chẳng nhượng bộ

Nhẹ

Gánh vầng mây buông mưa trôiHồ Tây thủy mặc trắng trờiTrà lơi lơi khóiNgọc lan ơi Tàn cả mùa xuân phác bóng chiềuTà huy mờ nhạt ý liêu xiêuXưa cũ vào cuộc yêuĐiệu mới cũng vừa phiêuĐô thành vào độ say đã nhiều Ý cạn lời nông thơ nhạt nhẽoChẳng lùa tới tận giới tiêu daoTrà nguội nhạt mùi say chẳng mãiNgọc lan hương nào bayChỉ nét họa úa mưaChỉ trận say trưa dang dở Rộ cuộc cười hài hước cả nhân gianHồ Tây sóng

Lọt…

Chẳng thế giới nào hồn ta lọtHẹp quá ai ơi mấy cõi đờiUốn éo vo viên dòng ý thứcGò chật thân trần một cuộc chơi Khe trời ai rạch mà đỏ rướmNứt toác vầng mây ố buồn loangCó thành núi cũ vừa nát bấySơn hà vắng lặng cũng vừa hoang Âm hồn rỉ rả chân núi vọngHồng đăng dẫn lối vết quỷ trôiMỉm cười nhịp tịnh hồn sông núiBung vỡ phàm thân dứt cuộc chơi Vô vàn thế giới dần huyễn ảoNới rộng mênh mông

Lời tôi và mưa rơi

Lời tôi Ai đã đánh rơi Nơi gió thoảng Như nụ hôn Vừa thoáng qua môi Làn môi tôi mong mỏng Trăng lưỡi liềm đọng máu Buột rơi lời Ma thuật lên ngôi Đã quên tình yêu nơi môi ai đó Mọng đam mê Lời tôi Sương đọng hồng nhung Tục khách chẳng ngó ngàng Hơi bay vô dạng Mây mưa Lời tôi Đã ướt áo ai chưa? Người lạ đi qua sầu lo Có nghe mưa sũng tóc Và trăng ám hơi Nơi khóe