À ơi trôi êm ru Có chút đìu hiu vừa qua ngõ Quảy gánh cốm vừa thu Thiên địa chi du du Lá lay lay mẩy gió hây hây Ngáp một hơi thấy dài Cánh hoa vừa bạc màu Dòng văn đã nát nhàu hồi kết À thì ra heo may Hà Thủy Nguyên
U u u u Âm thầm một giọt khóc mù giời mưa giăng Tôi đã ngồi đây… lặng u u u u oán hồn kêu trước ngõ dậm bước vô thanh lướt u u u u khều sợi tóc nhặt sợi tuyệt vọng quấn mồ áo rách đời toang mưa giăng giờ mù mịt u u u u ám thoảng góc hồn nước non khuất lấp đắp hòn mồ ma u u u u Thế nhân tù… chật hẹp góc quan tài mủn mối Nước
Trong chói lòa Kính vạn hoa Lộn vèo mòng mòng xoay chuyển Ta trốn vào bóng tối Không đầu không cuối Buông trôi Sân khấu đời chóng mặt những cơn say hoa huyễn trập trùng khởi lên khởi xuống Màn đời căng ngóng mãi nào hạ xuống bao giờ Chói lói đèn đời huy hoàng Mùa Diễn! Diễn! Diễn! Diễnnnn!!! Tên hề điên loạn! Dây nhợ rối bù! Anh hùng lướt khướt lối lạc đường về Mỹ nhân trôi dạt suối cạn sỏi khô hoa
Mảnh tự sự Vương Vắt ngang sáu cõi Hây hây phùn mưa cuối ngõ đổ thênh thang Mảng màu vá víu thời gian Ấy ai nâng mảnh áo cơ hàn Góc thành nam chí sĩ gẩy điệu đàn Ướt Sách không nhàu chữ chéo chồng cố sự Mưa không phập phồng bong bóng phù thế Gót chân ai Không tiếng Dắt những đoàn oán than Hôm nay ngày vẫn chưa tàn Mộng mị lạc chốn nao chưa cập bến trần gian man mác giọt trời
Lặng Náu mình đêm ca dao Í ơi dải lụa đào Phơ phất Phiên chợ chiều ký ức tan hoang Bóng em bóng anh loáng thoáng Cơn mơ thôn dã Chẳng bao giờ thôi chẳng bao giờ nữa Phôi pha… Đã chôn vùi dưới con đường tít tắp Bất tận tham lam Đông đặc nặng bá quyền Con chuồn chuồn gãy cánh Lộn cổ xuống ao Gặp cánh cò lạc nhịp Ao xưa Còn đâu Những chiều bâng khuâng nỗi nhớ Lạc đâu tiếng vịt
Hà Nội gió đổ mưa Sầm sập bóng Thời gian sắp sửa luân hồi tiếng người thưa tiếng đời lạc giọng Và tiếng Tôi Ra rả Lời vụn vặt rụng tả tơi với bao người đã lạc giọng trong đời Im lìm mưa xuyên thời gian đầu trần hứng giọt nước phong trần thoảng giọng cung thương câu hát kinh kỳ xưa cũ vọng từ câu chữ chưa dứt dòng tự sự tôi dở dang tôi đã thôi rồi tâm sự ngàn xưa và ngàn
Tôi bừng tỉnh sau miên man trường dạ Gió rung trời Bom lạc giữa tầng xa Tiếng thét gào Hồn oán cõi tha ma Cơn đói quặn chút nhân tình rơi rớt Cóng…giấc sâu Lạnh mưa…hiên vỡ vỡ Giọt giọt đau Chẳng còn thấy u sầu Âm ỉ mầm cơn hận len vào mộng kiếp sau Những phận người đau đáu nguyện cầu chút bình dị đời trôi mà nào ai hồi đáp Thơ bất chợt…gào bên giường ấm êm lay lay giá buốt Lạc
Xao… Một cơn gió Huyết dụ mấy lời yêu Có buổi chiều vừa qua ngõ cô liêu xiêu xiêu trời nghiêng đất đổ Bóng tình vơ vất Rụng Bên mồ Xao Làn tóc lạnh Mướt mây thanh âm nhịp không không sắc sắc mông mông lung lung thung thăng phố vào vận cuối Ai vuốt sũng chuông chùa tụng Tro tàn bay nét phác nhạt lời này Kinh chiêu hồn lặng Ai rõ bước ra mà Thời không tha hương lạc bước dặm trường Hoa
Một buổi chiều nghe Gloomy Sunday Chật chội quá Trang giấy này Ô cửa này Thành phố này Thế giới này hữu hạn Những cơn mơ nối dài bất tận Xiềng xích vọng cuồng thét gào Vô hạn cũng chật cả thôi mà Vai diễn này đi mãi nào tới được mênh mông Thời gian trôi khắc thời quên chẳng đếm Chiều gió đổ, lê thê nhạc rụng tơi tả thềm đá lạnh gót rêu chơ vơ có bóng hình mấp mé rơi bước vào