Home 2019 / page 11

Mưa máu

Thiên hà đỏ thẫm nghiêng tràn rượu
Cành cây khô dựng đứng sừng hươu
Vạch lên trăng vài đường máu
Có những tối cô độc với hoa hồng
Tôi viễn cảnh mình giác ngộ nơi nỗi buồn thăm thẳm
Gác niềm vui lên gò đống trần ai

Tôi đã vắt kiệt tôi mỗi sớm mai
Trong khoảnh khắc tỉnh bừng con mắt
Rất nhiều phần trong tôi đã đổ tràn như rượu
Da thịt tôi cháy bùng dưới dương quang như tên ma cà rồng tìm cái chết
Rồi gom vụn bụi cuộn mình theo gió
Tôi hồi sinh trong màu thẫm đỏ
Hoa hồng chúm chím trên tay

Tôi tự chuốc say bằng nỗi buồn sâu thẳm
Chẳng rượu nào sánh được hơi men
Bằng cõi lòng tôi u uẩn đêm đêm
Trong cơn la đà
Tôi bước lên dây
Chặng đường đu đưa xa tít tắp
Không chếnh choáng thì tôi đà chết chắc
Dưới sợi dây ôi khoảng không hũ nút

Tôi nẩy mình lên cao bằng nỗi buồn chắp cánh
Trời đang xanh đó ư, màu xanh sầu u
Hoa đỏ rụng như mưa
Mưa máu rồi ư
Tôi, tên ma cà rồng ngửa mình chờ thiêu rụi
Mặt trời đi trốn tôi rồi
Chỉ còn thiên hà tràn máu lên tôi

Vệt sừng hươu nẩy lá hoa
Trăng vằn lên cánh hồng nhung sắc đỏ
Đỏ như nỗi đau nơi tôi
Đỏ như cơn say đời tôi
Đỏ kiệt mình hủy diệt
Mưa máu nay đã chớm màu hồng thuỷ.

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

Vòng lặp của bướm đêm

Con bướm đêm đập cánh cánh đập cánh vào đêm
Luồng sáng xẹt qua chẳng kịp cho mi chờ chết
Con bướm đêm vô định
Có đón mũi tên này
Mũi tên của vần thơ tôi
Những vần thơ đã cũ
Nơi vòng lặp vạn vàn điều mới
Có gì khác nhau ư?
Chết nơi ngọn lửa
Chết bởi thơ tôi
Khác nhau ư?

Thơ tôi
Mũi tên bắn không quay trở lại
Chẳng vòng lặp nào nĩu giữ
Vô cùng có lặp lại ư?
Tôi chẳng lặp tôi ngay đây

Con bướm đêm đậu lại góc phòng
Không chỉ thị bởi tự nhiên
Nó lạc lối im lặng
Nó làm thơ đấy ư?
Im lặng là thơ đấy ư?
Tôi im lặng chờ nó chết khô
Không thể cựa mình hoá thân
Nó chọn vô hạn đấy ư?
Vô hạn như lời lải nhải cố đắp thành ý nghĩa
Tôi chọn hữu hạn cực tiểu
Đọng thơ

Bài thơ
Một bài thơ
Lại bài thơ
Tôi dành tôi cho vô hạn
Còn bí ẩn cho thơ

Này bướm đêm, cứ lặp, lặp, nữa đi
Ngươi cần thơ dẫn lối
Còn tôi
Thơ
Chỉ là
Một phần nhỏ bé
Của tôi
Của mơ
Trong tôi.

 

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

Sám hối biển khơi

(Tưởng niệm sự kiện Gạc Ma)

Những trận chiến nào đã qua
Những trận chiến nào đang tới
Tôi đang đợi ngày sám hối
Của những tên điên
Những kẻ ha ha phất cờ khởi sự
Bằng xương máu chất chồng oán hận
Không oán hận, chúng nào có nghĩa gì đâu!

Họ không quên oán hận
Nhưng đã quên mất nỗi đau
Tự cấy mình hóa thân quái vật
Gào lời giả dối quen tai
Hàng hàng mĩ từ lý tưởng
Bộ đồng phục che đậy vạn xúc tu

Tôi đã đi qua bờ biển đang cạn khô
Bóng oan hồn dật dờ sóng nước
Táp bãi cát nuốt hờn
Vô vọng với tay
Đất liền xa càng xa
Chẳng thấy bờ hạnh phúc
Gửi oán hờn theo gió
Người thân đã nguôi ngoai lòng nhớ
Chỉ những tên điên nuốt oán hận lớn lên

Nỗi đau chìm đấy biển
U uẩn đại dương
Chẳng cơn gió nào đưa đẩy
Nỗi đau, ô hô, không nuôi lớn bầy quái vật
Thế thôi!

Trong nỗi đau,
Bóng ma và bóng ma
Mỉm cười nhìn nhau
Nào hãy cất lên bản hùng ca
Màu bi tráng bạc rồi ư?
Mỉm cười xóa tan thù hận
Hùng ca đến lúc kết rồi…

Tôi đã đi qua trang lịch sử không màu
Chỉ dòng chữ và con số
Chỉ lời lời mỹ từ tuyên bố
Lịch sử không nỗi đau
Bởi giả dối ngập mồm

Mình tôi
Sám hối
Nỗi đau bay…

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

Tuyên ngôn

Một nhà thơ tuyên ngôn khi nguồn thơ đã cạn

Một nhà truyền giáo tuyên ngôn khi đạo đã xa rời

Một lần tôi tuyên ngôn

Khi tôi không còn tôi nữa

 

Lời tôi nói ra có thực là tôi

Những bay bổng và mộng mị kiếp người

Tiếng chuông vang vang

Đẩy tôi rơi đáy mộng, lại đáy mộng, tận sâu sâu thăm thẳm

 

Nơi tôi mộng

Lúc nào cũng thế

Tôi gào

Những tiếng vọng, tiếng vọng, vọng…ong ong…

Lời đám đông

Ồn ào

Huyên náo

Điều vô nghĩa văng đi

Đám đông níu lời tôi trôi vực thẳm

Tôi – lời đám đông

Hay đám đông nơi tôi?

 

Tôi khát lắm một lần yên tĩnh

Lâu rất lâu lời chẳng chảy nơi tim

Chẳng tôi trú ẩn nơi tôi căn phòng trống

 

Tôi đứng giữa bàn tiệc đông người

Ai cũng nói, nói, nói, và nói

Tôi im lặng

Họ đang nói đấy ư?

Những tiếng vọng từ nơi nào đó khác

Đã bao giờ họ lặng im

Dưới nắng chiều tà?

 

Boong boong boong

Lời kinh cầu vô nghĩa

Chúa tuyên ngôn

Phật tuyên ngôn

Thánh tuyên ngôn

Lời khởi thuỷ suy đồi

Thơ vô ngôn đổ nắng chiều quạnh phố

Ô sao tôi bất chợt lại nhiều lời

 

Hà Thủy Nguyên

 

 

 

 

Home 2019 / page 11

Người bay

Những người bay mưa đêm
Vỗ cánh về đâu thế?
Tiếng đập cánh ướt sa phố xá
Đèn nhoà tâm tư
Hắt màu cổ miếu

Hỡi ai
Có bay qua nghĩa địa đông người
Bóng ma dật dờ trên phố
Ma ma người người chen chúc
Áo quần cũ mới lộn nhau
Trước sau chẳng thành hình
Nén nhang cháy dở khiêu hồn vỡ
Những người bay cô đơn quá
Chẳng thấy nhau
Lạc giữa thành phố nghĩa trang

Hôm nay tôi đang sống nơi ngôi mộ mới
Ngày mai tôi sẽ vùi thân dưới nắm đất cũ
Sương mưa ướt phận kẻ trong mồ
Tôi rũ cánh chẳng bay
Ai có mỏi mệt trên cao vợi
Bay đi đâu chẳng thoát nổi vô cùng

Nơi góc mộ, tôi nhẹ gót mênh mông
Nhìn thế sự theo mưa giăng
Kịch còn diễn màn thành bại
“Tồn tại hay không tồn tại?”
Với tôi nào có nghĩa gì đâu!

Có những mùa cạn mưa
Mặt trời thiêu từng đôi cánh rụi
Họ đã bay quá lâu
Chẳng thể đậu xuống
Nên rơi rụng
Kìa những nấm mồ người bay
Chỉ tôi đoái hoài
Chỉ tôi – con chim trong lồng không màng cất cánh
Lẫn mình cổ mộ
Bạn với bóng ma

Tôi chẳng còn như đám mây thênh nhẹ
Màu thời gian ố đôi cánh thiên thần
Tôi lại đi và đi chẳng dừng chân
Ngẩng đầu nhìn người bay về mặt trời vô định
Nhìn cơn mưa đêm nay dần tạnh
Những bóng ma đã lộ vẻ con người

Tôi đang viết câu thơ chẳng để đời
Viết những câu cào xước màu giả dối
Bôi vẽ nghĩa địa màu lộng lẫy
Chẳng thể che mùi thối rữa lên men
Viết những câu say đắm bóng đêm
Quấy đảo mộng sau cánh cửa cài then
Cho vỡ cả lớp lớp tuồng thế sự
Con quay cũ mệnh trời dường đổ nát
Tôi vươn vai, xoè đôi cánh phượng hoàng
Tôi không bay, chỉ quật nát đền đài
Cho định mệnh như trò hề diễn lại
Và tôi cười, cười, cười điên loạn
Lại viết mấy câu thơ
Nhàn nhạt cả lòng sân
Chẳng xúc động trái tim
Chỉ chán nản tuôn dài thi tứ

Có những người bay không bao giờ đậu
Họ chỉ rơi xuống
Mỉm cười

 

Hà Thủy  Nguyên

*Tranh minh họa của Luis Royo

Bài thơ nằm trong tập thơ “Nằm xem sao rụng”

Home 2019 / page 11

Cõi tôi đìu hiu

Góc cafe nơi tôi đã cũ
Có một Hà Nội cũng cũ mòn
Người đàn bà đã liếm vệt son
Chờ đợi
Và ngày mai đều sẽ cũ
Như hôm nay
Nơi khoảng chiều ập xuống phố đông
Trời chẳng ráng hồng rực rỡ
Chỉ những đìu hiu đi qua tôi

Nơi ánh cũ đô thành
Tôi tìm thấy mình chân thực
Trong đơn độc tuyệt đối chẳng cơn say
Chẳng niềm vui
Chẳng niềm đau
Tôi đã xa rất xa bản tính
Để thấy tôi vô hình
Không ước định

Chầm chậm, chầm chậm và dừng
Như cơn gió chiều nay
Chỉ đi qua mà quên chuyển động
Một con sông lồng lộng
Cũng quên mất xuôi dòng
Tôi thấu rõ cõi lòng tôi
Đang mặc kệ sông trôi

Bao bóng người đi qua nơi tôi
Vệt son mờ chẳng rõ
Có một người đã cũ
Chẳng qua đời

Mặt trời ai tắt sau lưng
Toà nhà cao nhầu nhĩ
Vò nát thơ ca và thổi phù theo gió
Cơn gió sẽ về đâu
Còn tôi về đâu

Tôi về nơi trống rỗng lòng tôi
Ngắm đô thành mơ hồ cũ mới
Qua lăng kính đã hoá thân thành gió
Và bóng người thầm thĩ nhỏ to
Lời cuộc đời lăn trên phố

Ồ, cõi tôi đìu hiu quá
Ai ơi, đừng ghé bước qua đây!

 

Hà Thủy  Nguyên

Home 2019 / page 11

Thơ một đêm xuân

Hoang đêm
Những mái nhà u uất hận đô thành
Rít oán màu xuân không sắc
Lại một bài thơ đã thêm
Lại một ngày đau qua nhanh
Lại một tương lai chẳng chắc
Lại chuỗi dài thắc mắc
Về vô hạn trần gian

Bầy âm hồn chẳng tan
Rít hơi cay trần thế
Níu bám điều chi
Chút cơm cặn canh thừa
Chờ tinh thần thối rữa
Lại thêm người thối rữa
Lại thêm
Lại thêm
Và đêm ứa cơn đói khát

Ôi đô thành tôi ơi
Bãi chiến trường quỷ khốc
Kìa bông hoa vương máu
Vẫn lạnh nhạt mỉm cười
Nơi ngày xuân buông chồi ma mị

Tôi vớt khuôn mặt tôi nơi dòng sông xưa
Tôi đã là ma chưa
Đô thành nay chẳng mưa
Cầu Nại Hà đứt nối
Chập chập chờn chờn người ma qua qua lại lại ma người

Tôi đi qua dãy nhà san sát
Con đường dẫn đến vô biên
Những căn nhà không tên
Của linh hồn phiêu dạt
Thảng thốt
Nghĩa trang chiều tôi đã lạc từ lâu

Ngày và ngày mặt trời không thực
Tôi cười nói cùng xương mục
Lại vồ vập bước đi hối hả
Tất bật đến tận đáy mồ

Định mệnh thời tối cổ
Ô kìa loài tiên tổ
Trói nhau nơi nghĩa trang
Nơi linh hồn không chết
Và tôi cũng chẳng sống bao giờ

Giấc mơ đêm tịch mịch bóng ma đi
Êm êm bước quỷ miêu vờn mộ
Còn tôi viết nốt câu thơ
Loài quỷ nào đang hú hét
Sẽ bặt im run sợ
Vì thơ sẽ hoá tôi
Còn tôi sẽ hiển thần
Thơ còn ngân…

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

GLASS vs Tâm lý trị liệu

Xem “Glass”, hẳn người ta sẽ hoang mang, không phải vì bị ám ảnh, mà bởi không biết bộ phim này thuộc dòng tâm lý bệnh hoạn hay là siêu anh hùng. Sau “Split”, bộ phim có thể nói là thú vị nhất trong số các phim về đề tài rối loạn đa nhân cách, người xem hẳn nhiên sẽ kỳ vọng tiếp tục được tăng cấp độ về sự điên loạn của hội đồng các nhân cách. Nhưng không, sự kết hợp với bộ đôi nhân vật quái dị trong “Unbreakable” đã biến “Glass” từ một phim tâm lý bệnh hoạn sang phim siêu anh hùng kinh dị. Sự chuyển đổi này khiến nhiều người cảm thấy… miệt thị, nhưng tôi cho rằng đó là một ám ảnh tâm trí thú vị của những nhà làm phim “Glass”.

Tại sao lại thú vị? Bởi dường như có một thái độ phản ứng của các nhà làm phim siêu anh hùng với các rao giảng về nhân văn, về hòa bình đang được sử dụng như một liệu pháp trị liệu tâm lý xã hội. Điều này, ta có thể thấy xuyên suốt trong các thông điệp của “X-men” (biểu hiện qua cuộc chiến giữa loài người và loài dị biệt), của “Avengers” (qua áp lực giải tán lực lượng siêu anh hùng từ Liên hiệp quốc và các chính phủ), của “Assassin’s creed” (qua nỗ lực loại bỏ năng lực ám sát của các sát thủ),  của “Batman vs Superman” (qua đoạn con người cố buộc tội Superman)… “Glass” là một sự tiếp nối mạnh mẽ hơn trong loạt thông điệp ấy.

Rất dễ dàng, chúng ta có thể thấy một tổ chức nào đó trong những bộ phim này, ẩn mặt hoặc công khai, có thể đưa ra một loạt các rao giảng về sự nhân văn và hòa bình, và quy kết tất cả các biểu hiện dị biệt vào cái ác hay cái hoang dại. Họ sẵn sàng áp dụng các phương pháp trò chuyện và thấu hiểu của tâm lý trị liệu, nhưng không phải để thông cảm và chấp nhận mà là dần dần dẫn dắt tâm trí người khác đến sự hoài nghi năng lực của bản thân. Tổ chức chuyên triệt tiêu các năng lực dị thường trong phim “Glass” cũng được xây dựng theo mô thức ấy.

“Glass” bày ra mâu thuẫn gay gắt đến mức đối nghịch giữa 2 thái cực dị biệt và bình thường hơn so với các phim siêu anh hùng khác, bởi siêu anh hùng ở đây lại là những bệnh nhân tâm thần có được các kỹ năng siêu việt nhờ vào ám ảnh và tổn thương trong quá khứ, còn nhân vật phản diện lại là nữ bác sĩ trị liệu tâm lý tin tưởng rằng bằng tình yêu thương có thể thuyết phục họ rằng “siêu anh hùng” chỉ là một ảo tưởng do truyện tranh tạo dựng nên trong tâm trí và được vun đắp bởi các tổn thương.  Glass, kẻ giết người hàng loạt trong “Unbreakable” vốn bị giữ trong bệnh viện tâm thần, đã thầm lặng đạo diễn một cuộc giao chiến giữa Beast và David – cuộc chiến giữa sự hoang dại và mong muốn bảo vệ, giữa ác và thiện, để thông qua đó mọi siêu năng lực của cả hai được biểu lộ với chính họ và với công chúng.

Khi mọi siêu năng lực xuất hiện, những “bệnh nhân tâm thần” kia trở nên chấp nhận mình hơn, và hơn bao giờ hết họ tỉnh táo đối diện với cái chết không hề sợ hãi. Những người yêu quý họ, là những người thực sự chấp nhận họ, không mong muốn thay đổi bản chất của họ, chứng kiến tất cả, để rồi mỉm cười thấu rõ mọi hiện thực bày ra trước mắt. Không có kẻ điên và những nhà trị liệu chỉ có những kẻ bất lực trong biểu hiện bản thân với thế giới và những kẻ không thể chấp nhận được sự khác biệt. Không có cơn hoang tưởng về điều phi thường, chỉ là những góc nhìn đối nghịch nhau về hiện thực. Không có sự “bình thường”, “bình thường” chỉ là một cơn hoang tưởng khác của những kẻ muốn tước bỏ quyền được lập dị, được yếu đuối hay được mạnh mẽ.

Các nhà trị liệu xã hội hiện nay, dường như đang đi ngược lại những mấu chốt của lý thuyết tâm lý trị liệu. Thay vì thấu hiểu, họ mong muốn “chữa lành”, mà “chữa lành” ở đây chính là tước bỏ tất cả những gì bất thường để trói buộc xã hội vào ảo tưởng “bình thường” trong quan niệm của đám đông. Điều này tạo nên một truyền thống trói buộc các cá nhân vào cộng đồng, cưỡng ép cá nhân gọt rũa bản thân sao cho phù hợp với cộng đồng. Sự khác biệt hay tách biệt khỏi cộng đồng sẽ dễ dàng bị coi là một biểu hiện bệnh hoạn mà trên thực tế, chính bởi sự miệt thị ấy đã dẫn sự dị biệt đến gần với cái ác.

Theo tôi, thông điệp này của các nhà làm phim siêu anh hùng là một sự phản ứng với cái thiện lành vờ vịt đang bao trùm trong xã hội bởi cơn cuồng hòa bình và sự khao khát được “chữa lành” . Cái thiện vờ vịt, ẩn chứa trong nó là ác quỷ thực sự, thứ ác quỷ có hệ thống, nhân danh đủ thứ tốt đẹp để duy trì sự thống trị của mình trên thế giới.

Khi xem “Glass”, tôi không còn quan tâm đến phim hay hay là dở nữa. Tôi quan tâm đến dòng suy nghĩ được gợi lên trong tôi, thứ đã luôn vơ vẩn xuất hiện khi xem các bộ phim siêu anh hùng khác. Có thể bởi tôi cũng là một kẻ tâm thần chưa bị nhốt chăng?

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

Ánh sáng trong lễ hội hóa trang

Chiều chủ nhật trễ nải trôi qua…

Màn sương mờ giăng phố…

Tôi ngồi nơi quán café trên con phố quen thuộc. Ai cũng đeo đuổi điều gì đó riêng biệt. Người với người không thực sự nói chuyện, họ chỉ phô diễn những chiếc mặt nạ của bản thân.  Hãy tưởng tượng, những chiếc mặt nạ đang nói chuyên với nhau. Không phải đêm hội hóa trang.

Thôi không diễn xuất, như thể mình không tồn tại, chỉ nhận thức là tồn tại. Ta sẽ nghe thấy tiếng xì xào của lẽ đời. Lẽ đời còn có thể là gì khác ngoài một lễ hội hóa trang vô tận.

Họ mải diễn những nhân cách không phải họ. Như thể, ai cũng đang lên đồng, nói những điều mình không suy nghĩ, suy nghĩ những điều mình không hề hiểu, và hiểu mù mờ rất nhiều điều hư ảo. Cuộc đời của họ bị điều khiển không phải chỉ bởi những người xung quanh họ, mà còn bởi chồng chồng lớp lớp các thế giới – thứ chẳng ai nhận thức được. Họ đã diễn quá sâu và quá lâu đến mức đồng nhất mình với mặt nạ.

Chủ Nhật là ngày để không ai phải đeo mặt nạ, nhưng họ vẫn tiếp tục đeo mặt nạ. Họ không cần nghỉ ngơi. Bởi nếu nghỉ ngơi thực sự, tức là uể oải như tôi đây, thì họ còn cái gì nữa? Chỉ là mảnh vụn lăn qua lăn lại ức vạn kiếp thế gian. Linh hồn của họ đã bẻ vụn theo thời gian để vừa với đủ loại mặt nạ. Họ sợ hãi sự uể oải bởi bên trong họ chỉ còn hố đen thăm thẳm. Họ cần gặp nhau theo cách này hay cách khác để tiếp tục hi vọng, tiếp tục bám níu lấy cuộc sống.

Rao giảng về đơn độc thần thánh, về thức tỉnh, về ánh sáng, về vượt qua những gì thuộc về con người… tất thảy đều đưa con người đến hủy diệt. Hẳn nhiên! Làm sao sự sống tồn tại nếu thiếu đi sự đa dạng của mặt nạ? Và nếu linh hồn không cần mặt nạ nữa, thì đâu còn những cộng đồng, những xã hội… Vâng, chúng ta cần thẳng thắn với nhau, sẽ không có thức tỉnh khi còn cố níu bám lấy cộng đồng bằng những thứ như tình yêu, từ bi, lòng vị tha…Thứ đức hạnh tốt đẹp ấy là sự yếu đuối của các bậc giác giả, khi họ chẳng thể một mình cô đơn trong cơn hủy diệt. Và nhờ thế, sự sống còn tồn tại trên đời.

Sự hủy diệt đến với rất ít người, những người chấp nhận rằng buông bỏ mặt nạ đồng nghĩa với tuyệt vọng. Ánh sáng không thuộc về sự sống, mà là bóng tối. Sự sống luôn dung túng trong nội tại của nó đủ thứ thiện ác nhập nhằng. Ánh sáng ở bên ngoài cả thiện và ác, nó đại diện cho sự thức tỉnh. Ánh sáng không nên tồn tại trong đêm hội hóa trang. Trong đêm hội hóa trang, người ta chỉ có thể thắp sáng cho nhau bởi những ánh sáng nhân tạo, vờ vịt, thứ ánh sáng phản chiếu.

Ly cà phê đã cạn. Đêm hội hóa trang không kết thúc. Ánh sáng nơi tôi bị che lấp dần bởi ham muốn được sống mãnh liệt. Và bởi thế, tôi lại tự buộc mình vào bóng tối. Như bao kẻ khác, tôi cười nói rồi sân hận rồi u buồn, diễn các vai tôi do định mệnh nào đó sắp đặt. Sự mệt mỏi đằng đẵng kéo dài khi tôi vẫn chưa thể nhập tâm hoàn toàn vào vai diễn, khó chịu với chiếc mặt nạ của số phận, cố vùng vẫy để thoát khỏi và tiến gần tới hủy diệt. Bi kịch cho những diễn viên tồi tệ như tôi: không thể hoàn thành vở diễn của mình rồi cúi chào trong tiếng tung hô. Vinh quang không đến với những kẻ như tôi, và tôi xin nhường vinh quang ấy cho người nào còn cuồng si trong bóng tối vô minh. Vinh quang ấy, chẳng phải cũng như nguồn sáng giả tạo trong đêm hội vũ trang sao?

Kìa tôi đấy ư?

Tôi thấy mình trong gương với chiếc mặt nạ thay hình đổi dạng, đang miễn cưỡng mỉm cười, ôm ấp lấy thế gian.

 

Hà Thủy Nguyên

Home 2019 / page 11

Giấc bình yên

Những mùa thao thức

Tôi ghé qua tim người

Tìm một chút bình yên

À ơi dịu lại cơn điên

Những thiên đường sụp đổ

Chỉ lòng người gào thú dữ

Lãng quên đời

Cơn say máu cuồng phong

Và chỉ còn đôi ta

Người và tôi

Nay đã ngủ rồi

Trong tình yêu không định nghĩa

 

Mùa lại mùa đã mấy mùa nhân loại

Xác phàm thay chẳng giải thoát hình hài

Ta và người mắc kẹt nơi đây

Nơi tình yêu vĩnh cửu

Nơi ta là mộng ảnh trong thi hứng nhân gian

Nơi bao kẻ phàm nhân huyễn hoặc chẳng bao giờ chạm tới

Lải nhải, lải nhải, lại lải nhải

Lời, lời, và lời

Đạo đức,

Này thì đạo đức

Còn đạo đức nào cao hơn tình yêu?

 

Chúng run rẩy quỳ mọp gối

Vẫn gượng ngẩng đầu cười nhạo

Tình yêu ngớ ngẩn ư?

Vĩnh cửu ngớ ngẩn ư?

Ta đã lạc đường ư? Giữa thế gian lạc lối?

Mọi Thượng Đế đều hư ảo

Chỉ như tấm gương phản chiếu

Hình dục vọng thế gian

 

Những sợi dây trần trói buộc

Nhất niệm tan hoang

Tôi và người lưu dấu gông xiềng

Nằm nghe thiên đường sập

Và nghe ánh sáng chuyển mình

Màu dối trá

Cũng như bóng tối u mê

 

Tôi đã đi qua những thế kỷ lê thê

Không ngoái đầu nhìn lại

Để được ngủ say nơi trái tim người

Bình yên tình yêu

Bình yên đôi ta

Là mơ hay chưa?

 

Thượng Đế nào thực hơn khoảnh khắc này

Tự ngàn xưa?

 

Hà Thủy  Nguyên